Cô giáo Lan của lớp học hầm
Cô Lan dạy học giữa những ngày bom đạn. Trường sập, cô đào hầm, gom trẻ lại dạy chữ. Bài học được viết bằng than củi, ghế là những khúc gỗ. Mỗi lần bom nổ, cô ôm học trò vào lòng. Cô tin rằng chữ nghĩa sẽ giữ lại tương lai cho làng quê. Sau chiến tranh, nhiều học sinh của cô trở thành cán bộ, giáo viên, vẫn gọi cô là “người giữ ngọn lửa tri thức”.



