CÔ GIÁO LÀNG THÁI BÌNH NUÔI GIẤU CÁN BỘ THỜI CHỐNG PHÁP
Câu chuyện kể về một cô giáo làng Thái Bình vừa dạy chữ cho trẻ em, vừa âm thầm nuôi giấu cán bộ cách mạng, biến mái trường tranh tre thành nơi che chở cho cách mạng giữa vòng vây của địch.
Ngôi trường làng chỉ có ba gian nhà tranh, bàn ghế ghép từ tre nứa, bảng viết bằng gỗ quét nhọ nồi. Nhưng trong những năm kháng chiến chống Pháp, nơi ấy không chỉ dạy chữ – mà còn giữ mệnh cho cách mạng.
1. Khi phấn trắng đi cùng bí mật
Cô Nguyễn Thị Hảo về dạy học ở làng năm 1946. Cô gầy, nói nhỏ, dáng người hiền lành. Không ai nghĩ rằng sau dáng vẻ ấy là một cơ sở cách mạng kiên trung.
Ban ngày, cô dạy trẻ học vỡ lòng.
Ban đêm, cô giấu cán bộ trong hầm bí mật ngay dưới bục giảng.
Cô bảo:
“Trường học là nơi địch ít nghi ngờ nhất.”
2. Hầm bí mật dưới tiếng đọc bài
Hầm được đào âm dưới nền đất, lót rơm, có ống thông hơi ngụy trang bằng gốc chuối. Có lần, cán bộ đang trú thì lính Pháp ập vào lục soát.
Cô Hảo vẫn bình tĩnh đứng lớp:
“Các em đọc bài.”
Trẻ con ê a đánh vần, phía dưới là người cán bộ nín thở.
Một đứa bé hỏi lính Pháp:
“Chú ơi, chú học chữ chưa?”
Tên lính cười lớn, bỏ đi. Cô Hảo đứng yên, mồ hôi ướt lưng áo.
3. Khi bảng đen che đạn
Có lần, địch bắt được tin làng có cơ sở nuôi giấu cán bộ. Chúng quay lại lục soát kỹ hơn.
Cô Hảo bị tra hỏi. Bị đánh. Nhưng cô không khai.
Cô nói sau này:
“Nếu tôi nói, lớp học này sẽ thành mồ chôn.”
Cô giấu cán bộ suốt 9 năm. Không một lần lộ.
4. Phấn trắng còn trên tay người ở lại
Hòa bình lập lại, cô Hảo vẫn dạy học. Nhiều cán bộ năm xưa tìm về thăm, gọi cô là “người cô thứ hai”.
Cô chỉ cười:
“Tôi chỉ giữ lớp học cho đến ngày đất nước học được chữ độc lập.”


