Khác

Cô giáo làng trong mùa sơ tán

Hình ảnh người giáo viên Bắc Giang vẫn giữ lớp học sáng đèn giữa những ngày bom đạn, để tri thức không bị gián đoạn.

Bắc Ninh06/04/2026Nguyễn Thúy Dương (Đoàn phường Tự Lạn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, chiến tranh phá hoại lan rộng ra miền Bắc. Trường học tại Việt Yên buộc phải sơ tán về vùng quê xa quốc lộ.

Cô giáo Phạm Thị Xuân khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi.

Không bảng mới, không bàn ghế. Lớp học được dựng bằng tre, mái lợp rơm, nền đất nện.

Bảng đen làm từ tấm gỗ cũ sơn lại. Phấn viết là đá vôi nghiền nhỏ.

Mỗi buổi học bắt đầu bằng việc kiểm tra… hầm trú ẩn.

Tiếng còi báo động trở thành âm thanh quen thuộc.

Có hôm đang giảng bài thì máy bay xuất hiện. Cô lập tức hô:

“Các con xuống hầm!”

Trẻ nhỏ chạy theo hàng, ôm chặt cặp sách. Trong hầm tối, cô vẫn đọc tiếp bài học để các em bớt sợ.

Bom nổ rung chuyển mặt đất. Đất rơi xuống vai áo cô giáo trẻ.

Nhưng khi còi yên, lớp học lại tiếp tục.

Cô Xuân thường nói:

“Giặc có thể phá trường, nhưng không thể phá tương lai của các con.”

Có lần trường bị bom đánh sập một góc lớp. Sáng hôm sau, cô và dân làng dựng lại lớp học ngay trên nền cũ.

Không nghỉ học một ngày.

Nhiều học sinh của cô sau này trở thành bộ đội, bác sĩ, kỹ sư. Khi gặp lại cô, họ đều nói:

“Nhờ cô giữ lớp học mà chúng em giữ được ước mơ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn