Bài viết

Cô giáo làng và đội thiếu nhi khởi nghĩa – Lê Kim Anh

Hưng Yên30/11/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô giáo làng và đội thiếu nhi khởi nghĩa – Lê Kim Anh

Cô Lê Kim Anh, 23 tuổi, là giáo viên trường làng Bình Phúc. Từ những ngày nạn đói 1945 lan rộng, cô đã tham gia các tổ cứu trợ của Việt Minh, bí mật vận động dân làng không nộp thóc cho Nhật. Là người ham chữ nghĩa và giàu tình thương, cô Kim Anh đặc biệt gần gũi với trẻ nhỏ, luôn tin rằng "trẻ con cũng có thể là hạt giống làm nên lịch sử".

Đầu tháng 8/1945, khi khí thế cách mạng lan khắp nơi, Việt Minh trong làng giao cho cô nhiệm vụ vận động quần chúng và chuẩn bị cho mít-tinh ngày tổng khởi nghĩa. Cô nghĩ ngay đến lũ trẻ. Chúng là những giọng hát trong trẻo, là những gương mặt vô tư – và cũng là nguồn lan tỏa mạnh mẽ nhất. Hễ thấy trẻ nhỏ đi đầu, người lớn sẽ càng tin, càng mạnh dạn.

Thế là buổi học, cô dạy chúng đọc khẩu hiệu: “Việt Nam độc lập!”, “Đánh đổ phát xít Nhật!”. Cuối giờ, cô lại tập cho chúng hát bài “Diệt phát xít”, bài hát mà cô đã học được từ cán bộ trên tỉnh gửi về. Nhiều đứa ban đầu còn ngại, nhưng thấy cô Kim Anh hát say sưa, chúng cũng hòa theo. Dần dần, tiếng hát vang lên cả cuối làng.

Ngày 18/8, theo kế hoạch, đoàn biểu tình từ các thôn sẽ tập trung trước đình Bình Phúc. Từ sáng sớm, cô Kim Anh đã có mặt, tay cầm ngọn cờ đỏ sao vàng tự may. Nhưng điều đặc biệt là phía sau cô là gần 40 đứa trẻ – những học trò nhỏ của cô – được cô chia thành đội hình ngay ngắn. Đứa đánh trống, đứa cầm cờ con, đứa cầm bảng khẩu hiệu viết bằng than.

Khi đoàn người tiến vào sân đình, đám tay sai lý trưởng đã chốt ở đó, cố giữ quyền kiểm soát. Chúng định đe dọa dân làng, nhưng khi nhìn thấy đội thiếu nhi đi đầu, vừa đánh trống vừa hát, chúng bối rối. Tiếng hát vang lên:

“…Việt Nam bao năm rền vang tiếng súng
Ta quyết đi đến cùng, diệt hết quân thù…”

Khí thế ấy khiến dân làng phía sau dâng trào. Những tiếng hô “Độc lập! Độc lập!” vang như sấm. Đám lý trưởng – vốn đã hoang mang từ trước – không dám manh động. Một số bỏ chạy, số khác buông gậy gộc đầu hàng.

Đến khi chính quyền xã được tuyên bố thuộc về Việt Minh, cô Kim Anh bế một em nhỏ lên, nước mắt lăn dài. Cô biết rằng những đứa trẻ vô tư kia – dù không hiểu hết – đã góp một phần vào ngày trọng đại này.

Chiều hôm đó, một cán bộ tỉnh về công bố quyết định thành lập Ủy ban Nhân dân cách mạng lâm thời xã Bình Phúc. Khi nhìn thấy đội thiếu nhi đứng ngay hàng thẳng lối, vị cán bộ mỉm cười nói:
“Tương lai của nước nhà đứng cả ở đây.”

Cô Kim Anh cúi đầu, lòng bồi hồi. Cô không vung gươm, không cầm súng, nhưng cô hiểu rằng kiến thức và tinh thần mà cô gieo vào lũ trẻ chính là vũ khí mạnh mẽ nhất. Và trong ký ức người dân Bình Phúc, cô mãi là “người thắp lửa khởi nghĩa bằng tiếng hát”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn