Người có công giúp đỡ cách mạng

CÔ GIAO LIÊN

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ còn in đậm trong ký ức của bao người dân vùng quê Nam Bộ. Ở nơi đồng sâu, kênh dọc, giữa những con đường đất mà mỗi bước chân đều thấm đầy dấu ấn của khói bom, có một cô gái nhỏ bé nhưng kiên cường – cô giao liên Trịnh Thị Mỹ Hoa, sinh năm 1959.

Vĩnh Long08/12/2025xã đoàn vĩnh xuân, tỉnh vĩnh long (xã vĩnh xuân, tỉnh vĩnh long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô Hoa khi ấy chỉ vừa mười sáu, mười bảy tuổi – độ tuổi lẽ ra chỉ biết đến sách vở và những ước mơ thanh xuân. Nhưng chiến tranh đã sớm đặt lên vai cô một nhiệm vụ nặng nề: làm giao liên, đưa đón cán bộ và chuyển tài liệu mật vượt qua những vùng địch kiểm soát. Dáng người nhỏ thó, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, cô trở thành “cánh chim non” của cách mạng, lặng lẽ bay qua những làng quê rực lửa.

Công việc của cô nguy hiểm từng giờ. Mỗi lá thư, mỗi chỉ thị, mỗi bản báo cáo cô mang theo đều có thể đánh đổi bằng chính tính mạng. Giữa đêm tối, cô băng qua đồng lúa ngập nước, đi men theo bờ mương, có lúc phải ngâm mình hàng giờ dưới rặng dừa nước để tránh địch càn. Đôi chân cô dầm sình đến nứt nẻ, đôi vai mảnh khảnh hằn vết dây bao, nhưng cô chưa bao giờ dè dặt hay chùn bước.

“Cán bộ chờ, đơn vị chờ, mình trễ là ảnh hưởng cả trận địa” – đó là lời cô thường tự nhủ mỗi khi bước vào những cung đường nguy hiểm nhất.

Có lần trên đường đưa tài liệu cho cấp trên, cô bất ngờ gặp địch đi lùng sục. Không còn đường thoát, cô nhanh trí giấu tập tài liệu vào trong lớp áo, rồi giả bộ đi mót lúa ven đường. Tên lính Mỹ cúi xuống nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ nhưng nhìn dáng cô bé còn non nớt, hắn chỉ buông một câu rồi bỏ đi. Khi bước chân giặc khuất dần, cô mới dám thở ra nhẹ nhõm. Rồi cô lại lập tức lên đường, không để bản thân nghỉ quá một phút.
“Còn sống là phải đi tiếp”, cô nói.

Cô Hoa từng nhiều lần đưa cán bộ vượt chốt địch vào ban đêm. Những căn hầm bí mật cô thuộc như lòng bàn tay. Mỗi bước chân, mỗi tiếng động đều được cô lắng nghe bằng trực giác của người sống giữa lằn ranh sinh tử. Có đêm, cô dắt cán bộ đi xuyên rừng dừa nước, trời mưa tầm tã, tiếng trực thăng vang rền phía trên. Cô ra dấu dừng lại, rồi cả nhóm lặng im trong nước lạnh buốt, chỉ hít thở thật khẽ. Gần một giờ đồng hồ, máy bay mới rời đi. Chỉ đến khi chắc chắn an toàn, cô mới ra hiệu tiếp tục hành trình.

Dù tuổi đời còn trẻ, ý chí của cô cứng cỏi như thép, trái tim thì đầy ắp tình yêu quê hương. Cán bộ ai cũng quý cô, gọi cô là “Hoa Lửa” – bông hoa nhỏ bé nhưng rực cháy giữa chiến trường. Cô luôn mỉm cười, tươi tắn, dù phía sau nụ cười ấy là nhiều đêm không tròn giấc, nhiều lần cái chết chỉ cách một hơi thở.

Những năm tháng chiến tranh lùi xa, cô giao liên Trịnh Thị Mỹ Hoa ngày nào nay tóc đã điểm bạc. Nhưng mỗi khi nhắc lại chuyện cũ, ánh mắt cô vẫn ánh lên sự kiên cường của tuổi trẻ từng vượt bom đạn. Cô vẫn nhớ từng con lộ, từng bờ mương, từng cây dừa nước đã là nhân chứng của những ngày cô đem mạng sống mình để giữ cho mạch liên lạc cách mạng không bao giờ đứt đoạn.

Câu chuyện đời cô – một “hoa lửa” của thời kháng chiến – vẫn luôn là biểu tượng của lòng quả cảm, của tinh thần yêu nước mãnh liệt và của sức mạnh tuổi trẻ trong những năm tháng gian lao mà vinh quang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÔ GIAO LIÊN | Câu chuyện thời hoa lửa