Cô Giao Liên Giữa Mưa Rừng
Những năm chiến tranh, giữa núi rừng Tây Bắc, có những người giao liên lặng lẽ đi qua những con đường mà ngay cả ban ngày cũng khó đặt chân.
Một cô gái trẻ nhận nhiệm vụ đưa thư và chuyển tài liệu giữa các đơn vị. Con đường cô đi thường xuyên là những lối mòn men theo sườn núi, qua suối, qua những bản làng nằm khuất dưới tán rừng.
Có những đêm mưa rừng trút xuống bất ngờ. Đường đất trơn trượt, nước suối dâng cao, nhưng cô vẫn phải đi. Những lá thư được bọc cẩn thận trong túi vải, giấu sát bên người.
Một lần, trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô gặp một nhóm bộ đội đang trú tạm dưới một mái lán nhỏ. Mọi người mời cô ở lại chờ mưa ngớt.
Cô chỉ cười:
“Em phải về trước sáng. Đơn vị đang chờ tin.”
Rồi cô lại khoác túi lên vai, bước vào màn mưa.
Đêm ấy, cô đi gần như suốt chặng đường trong bóng tối. Có lúc nước suối dâng đến ngang thắt lưng, cô phải ôm chặt túi tài liệu, từng bước dò đường giữa dòng nước lạnh buốt.
Sáng hôm sau, khi cô vừa đến nơi, người nhận tài liệu chỉ kịp nói:
“May có cô. Nếu chậm thêm một ngày, kế hoạch sẽ không kịp.”
Cô gái chỉ lắc đầu.
“Em chỉ làm việc của mình thôi.”
Chiến tranh kết thúc, nhiều năm sau người ta vẫn nhắc đến những người giao liên như cô. Họ không trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường, nhưng từng bước chân của họ nối liền những đơn vị, những bản làng và những người đang chiến đấu.
Có những đóng góp không vang lên giữa tiếng súng.
Chỉ âm thầm nằm lại trên những con đường đất, trong những cơn mưa rừng và trong ký ức của những người từng được họ đưa tin.
Cô giao liên năm ấy có thể đã già, con đường rừng cũng đã đổi khác.
Nhưng mỗi khi mùa mưa trở lại, người ta vẫn nhớ về một bóng người nhỏ bé khoác túi vải trên vai, lặng lẽ bước qua núi rừng để mang theo những tin tức mà cả một đơn vị đang chờ đợi.



