CÔ GIAO LIÊN MỚI MƯỜI SÁU TUỔI
CÔ GIAO LIÊN MỚI MƯỜI SÁU TUỔI
Ở nhiều vùng chiến khu miền Nam, người làm giao liên không phải lúc nào cũng là những chiến sĩ đã trưởng thành. Có rất nhiều cô gái mới mười sáu, mười bảy tuổi nhận nhiệm vụ dẫn đường, đưa thư, chuyển tài liệu và đưa cán bộ vượt qua những vùng địch kiểm soát.
Một cô giao liên ở vùng Quảng Nam được đồng đội nhớ mãi bởi vóc người nhỏ bé và nụ cười lúc nào cũng hiền. Ban ngày, cô mặc bộ quần áo nâu như bao cô gái trong làng, trên vai gánh đôi thúng đựng rau hoặc khoai. Không ai biết dưới lớp khoai lang ấy là những tài liệu được bọc kín trong túi ni-lông.
Con đường cô đi mỗi ngày dài hơn mười cây số, băng qua cánh đồng, lội qua con suối nhỏ rồi men theo những lối mòn trong rừng. Có đoạn phải đi ngang đồn địch. Mỗi lần như vậy, cô lại bước chậm, giữ vẻ bình tĩnh như đang mang nông sản ra chợ.
Có hôm, giữa đường gặp lính chặn lại kiểm tra. Một người lính dùng que khều vào đôi thúng. Cô gái vẫn bình thản trả lời rằng mình mang khoai sang làng bên đổi lấy muối. Sau vài phút dò xét, toán lính cho đi. Chỉ đến khi khuất hẳn sau rặng tre, cô mới dám thở mạnh.
Đến điểm hẹn trong rừng, cô đặt đôi thúng xuống. Người cán bộ nhận tài liệu xong liền hỏi:
"Đường có khó không?"
Cô chỉ cười:
"Vẫn như mọi hôm thôi."
Đó là câu trả lời quen thuộc của những người làm giao liên. Họ ít khi kể về những lần đối mặt với nguy hiểm. Điều quan trọng nhất với họ là tài liệu đến đúng nơi, đúng thời gian.
Mỗi chuyến đi chỉ được nghỉ một lát rồi cô lại quay về. Trên đường về, đôi thúng không còn đựng tài liệu mà chứa vài bó củi hoặc ít rau rừng để mọi người trong nhà khỏi nghi ngờ. Công việc cứ lặp lại như thế suốt nhiều tháng.
Sau ngày đất nước thống nhất, người phụ nữ ấy trở về với cuộc sống bình thường. Bà làm ruộng, nuôi con và rất ít khi nhắc về quãng thời gian làm giao liên. Chỉ khi gặp lại đồng đội cũ, bà mới kể rằng điều mình lo nhất ngày ấy không phải bị bắt, mà là lỡ làm thất lạc tài liệu hoặc đến chậm khiến đơn vị phải chờ.
Trong những cuộc gặp mặt cựu chiến binh, nhiều người vẫn gọi bà bằng cái tên thân thuộc: "Cô giao liên". Họ nói nếu không có những người như bà, biết bao mệnh lệnh, lá thư và tài liệu quan trọng đã không thể vượt qua những vùng bị kiểm soát để đến với các đơn vị chiến đấu.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng những bước chân lặng lẽ của những cô giao liên tuổi mười sáu vẫn còn in trong ký ức của nhiều người. Họ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, không xuất hiện trên những trang báo lớn, nhưng mỗi chuyến đi bình an của họ đã góp phần nối liền các chiến khu, giữ thông suốt những mạch liên lạc giữa tiền tuyến và hậu phương.
Có những con người bước qua lịch sử rất lặng lẽ. Họ không mong được ghi tên trong sách sử. Thế nhưng, chính sự bình dị, bền bỉ và dũng cảm của họ đã góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc trong những năm tháng thời hoa lửa.



