Bài viết

Cô giao liên năm ấy

Nghệ An06/07/2026Cao Thị Hoa (Đoàn xã An Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người giao liên tuổi mười sáu

Năm ấy, khi cuộc kháng chiến đang diễn ra ác liệt, Lan mới tròn mười sáu tuổi. Ở cái tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường, cô gái nhỏ đã tình nguyện trở thành giao liên, ngày ngày băng rừng, vượt suối để đưa thư, chuyển tài liệu và dẫn đường cho bộ đội.

Vóc người nhỏ bé, gương mặt hiền lành nên ít ai nghĩ Lan lại đảm nhận một nhiệm vụ đầy hiểm nguy. Mỗi chuyến đi, cô chỉ mang theo một chiếc túi vải cũ, bên trong là những bức thư, bản đồ hoặc tài liệu quan trọng. Có khi, tài liệu được giấu khéo léo trong gùi sắn, bó củi hay chiếc nón lá để qua mắt địch.

Có lần, trên đường làm nhiệm vụ, Lan gặp một toán lính đang lục soát từng người qua lại. Bình tĩnh và nhanh trí, cô đặt gùi củi xuống, giả vờ ngồi nhặt những cành củi khô bị rơi rồi cười nói tự nhiên như một cô gái đi kiếm củi trong rừng. Nhờ sự bình tĩnh ấy, cô đã vượt qua trạm kiểm soát an toàn và đưa tài liệu đến đúng địa điểm.

Đồng đội thường gọi Lan là "cô giao liên nhỏ". Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ trở về, cô lại cười rất tươi:

– Chỉ cần tài liệu đến nơi đúng lúc thì mọi khó khăn đều xứng đáng.

Những bước chân nhỏ bé ấy đã in dấu trên biết bao con đường mòn, qua những cánh rừng, triền núi và dòng suối. Dẫu mưa rừng hay nắng gắt, dẫu hiểm nguy luôn rình rập, Lan chưa bao giờ chậm trễ một chuyến giao liên nào.

Ngày đất nước thống nhất, Lan trở về quê hương. Cô tiếp tục thực hiện ước mơ còn dang dở, trở thành một cô giáo dạy học ở ngôi trường làng. Trên bục giảng, cô không chỉ dạy học sinh con chữ mà còn kể cho các em nghe về lòng yêu nước, về tinh thần dũng cảm và sự hy sinh của biết bao người trong những năm tháng chiến tranh.

Nhiều học trò từng hỏi:

– Cô có sợ không khi phải đi qua bom đạn?

Lan mỉm cười hiền hậu:

– Có chứ. Ai cũng biết sợ. Nhưng cô luôn nghĩ rằng, nếu mình chùn bước thì những người ở tiền tuyến sẽ gặp khó khăn hơn. Chính tình yêu quê hương đã giúp cô vượt qua nỗi sợ.

Nhiều năm trôi qua, mái tóc cô đã điểm bạc, nhưng mỗi lần nhắc về những ngày làm giao liên, ánh mắt cô vẫn ánh lên niềm tự hào.

Câu chuyện về người giao liên tuổi mười sáu là minh chứng cho lòng dũng cảm của biết bao thanh niên Việt Nam trong một thời hoa lửa. Họ đã gác lại tuổi học trò, sẵn sàng dấn thân vì độc lập, tự do của dân tộc. Chính những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang, để hôm nay các thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cô giao liên năm ấy | Câu chuyện thời hoa lửa