Cô giao liên trong sương núi
Sương Tam Đảo buổi sáng dày như tấm màn trắng phủ kín lối mòn. Lan bước đi trong làn sương ấy đã thành quen. Mười bảy tuổi, Lan nhỏ nhắn, nước da ngăm vì nắng gió, đôi mắt lúc nào cũng sáng và nhanh nhẹn. Công việc của cô là giao liên, đưa thư, đưa tài liệu và dẫn đường cho bộ đội qua những cánh rừng rậm quanh Tam Đảo.
Lan thường đi từ khi trời chưa sáng hẳn. Khi làng bản còn chìm trong yên lặng, cô đã khoác chiếc túi vải nhỏ lên vai, trong đó có tài liệu bọc nilon chống ẩm và vài nắm cơm nắm mẹ chuẩn bị. Con đường cô đi không có biển chỉ dẫn, chỉ là những lối mòn do chân người đi nhiều mà thành. Mỗi gốc cây, mỗi tảng đá đều được Lan ghi nhớ như lòng bàn tay.
Có lần, trên đường từ trạm giao liên về bản, Lan phát hiện dấu chân lạ. Cô lập tức rẽ sang lối phụ, men theo suối cạn, đi vòng xa hơn cả cây số. Khi đến nơi giao tài liệu, áo cô ướt đẫm nước suối và mồ hôi, nhưng tài liệu vẫn khô ráo. Người cán bộ nhận túi thư nhìn Lan, gật đầu:
– Em cẩn thận như vậy là tốt. Một tờ giấy này có khi đổi bằng cả sinh mạng.
Lan chỉ cười. Với cô, việc giữ an toàn cho tài liệu quan trọng như giữ chính mạng sống của mình.
Một buổi chiều, khi đang băng qua sườn núi, Lan bất ngờ nghe tiếng động cơ máy bay. Cô lập tức chui vào bụi rậm, áp sát đất. Bom nổ xa xa, đất đá rung chuyển. Lan nằm im, tim đập thình thịch. Trong khoảnh khắc ấy, cô nghĩ đến mẹ, đến căn nhà nhỏ dưới chân núi, đến những lần mẹ tiễn cô đi chỉ dặn một câu:
“Đi cho chắc chân, con nhé.”
Bom ngớt. Lan bò ra, phủi đất trên áo rồi tiếp tục đi, như thể vừa trải qua một cơn mưa lớn.
Có lần khác, cô bị địch phát hiện khi đang vượt qua một con dốc trống trải. Không kịp quay đầu, Lan lao xuống khe đá, trượt ngã, trầy xước cả tay chân. Cô ôm chặt túi tài liệu vào ngực, lăn xuống bãi lá mục. Địch bắn vài phát súng rồi bỏ đi vì không thấy dấu vết. Khi đứng dậy, Lan run lên vì đau, nhưng vẫn kiểm tra lại túi tài liệu trước tiên. Thấy còn nguyên vẹn, cô mới thở phào.
Trong những chuyến đi dài, Lan thường chỉ có một mình. Núi rừng vừa là bạn, vừa là thử thách. Có lúc cô thấy sợ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ nhiệm vụ. Cô hiểu rằng mỗi bước chân của mình nối liền các trạm, các đơn vị, nối liền cả một vùng kháng chiến.
Ngày hòa bình, Lan không còn mang túi tài liệu đi trong sương nữa. Cô trở về làm cán bộ xã, phụ trách công tác phụ nữ. Nhưng mỗi sáng, khi nhìn sương phủ lên dãy Tam Đảo, Lan lại nhớ những năm tháng tuổi trẻ của mình. Trong làn sương ấy, đã có một cô giao liên nhỏ bé đi qua, mang theo không chỉ giấy tờ, mà còn cả niềm tin của núi rừng vào ngày chiến thắng.



