Cô giao liên Trường Sơn – “Con chim nhỏ của rừng già”
Cô giao liên Trường Sơn – “Con chim nhỏ của rừng già”
Những năm 1968–1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Tuyến đường Trường Sơn trở thành “mạch máu” nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Hàng nghìn bộ đội, lái xe, thanh niên xung phong ngày đêm mở đường, vận chuyển vũ khí, lương thực qua bom đạn kẻ thù.
Giữa những đoàn người ấy có một cô gái nhỏ nhắn tên là Lê Thị Hồng, quê ở Quảng Trị. Mới 18 tuổi, Hồng đã xung phong đi làm giao liên Trường Sơn, nhiệm vụ đưa thư, tài liệu, và dẫn đường cho bộ đội vượt rừng, vượt suối.
Con đường Hồng đi thường xuyên bị máy bay Mỹ rải thảm bom. Có lần, khi đang băng qua một con dốc ở Bãi Dinh, bom nổ gần đó khiến Hồng bị sức ép ngã xuống. Nhưng khi tỉnh lại, cô vẫn ôm chặt túi thư, sợ mất liên lạc của đơn vị. Cô nói với đồng đội:
“Thư đến tay các anh là em yên lòng, dù có nằm lại rừng này cũng không sao.”
Trong một chuyến đi cuối năm 1971, khi đang dẫn đường cho một đơn vị hành quân, Hồng bị thương nặng do bom bi. Trước khi nhắm mắt, cô chỉ kịp nói:
“Các anh đi đi… đừng để lỡ chuyến hàng… em ở lại cũng được…”
Đơn vị sau đó đặt cho cô biệt danh “Con chim nhỏ của rừng già”, vì tinh thần dũng cảm, trong sáng và kiên định giữa bom đạn. Sau chiến tranh, các đồng đội đã tìm lại nơi cô nằm xuống và dựng một tấm bia nhỏ bên đường Trường Sơn. Mỗi đoàn xe qua, ai cũng dừng lại vài phút để thắp hương tưởng nhớ.



