Cô Giao Liên Tuổi Mười Bảy
Lan mười bảy tuổi, gầy và nhanh như gió rừng. Con đường cô đi quen đến mức có thể nhắm mắt mà bước, tránh được từng ổ phục kích, từng bãi mìn. Trong túi vải nâu là tài liệu, trong tim là nỗi sợ được giấu kín.
Có lần, cô bị thương ở chân. Máu thấm đỏ ống quần, nhưng Lan vẫn bò qua hết con dốc cuối cùng để giao trọn bức điện. Khi đồng đội hỏi:
“Em không sợ chết sao?”
Lan cười, rất nhẹ:
“Em chỉ sợ không kịp đưa tin.”
Nhiều năm sau hòa bình, con đường rừng thành lối mòn yên ả. Người ta không còn thấy cô giao liên nhỏ nữa, nhưng mỗi tấc đất nơi ấy đều nhớ bước chân của một thời không ai dám chậm.



