Bài viết

CÔ GIAO LIÊN TUỔI MƯỜI BẢY

Phú Thọ03/03/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lan tham gia giao liên khi vừa tròn mười bảy tuổi. Ngày rời làng, em chỉ mang theo chiếc ba lô vải bạc màu và đôi dép cao su đã mòn gót. Mẹ dặn em đi cho vững, còn em chỉ cười, giấu đi nỗi lo trong ánh mắt.

Công việc của Lan là băng rừng, vượt suối, chuyển công văn từ đơn vị này sang đơn vị khác. Con đường em đi qua đầy dấu bom cày xới, nhiều đoạn chỉ cần chậm một nhịp là có thể không bao giờ trở về. Nhưng Lan bước nhanh, quen thuộc như chính con đường làng quê em từng chạy chân trần thuở nhỏ.

Một lần, trên đường giao tài liệu khẩn, máy bay địch bất ngờ quần thảo. Lan lao xuống hố bom tránh đạn. Một mảnh bom sượt qua chân, máu thấm đỏ ống quần. Em cắn răng xé vạt áo băng lại, rồi tiếp tục đi. Công văn phải đến đúng giờ, dù chân đau đến tê dại.

Ngày hòa bình, Lan trở về làng. Em không còn là cô bé mười bảy tuổi ngày nào. Trên chân là vết sẹo dài, trên vai là ba lô cũ sờn. Làng quê đón em bằng những cái ôm lặng lẽ. Lan nhìn dòng sông trước nhà, mỉm cười — dòng sông vẫn chảy, như tuổi trẻ của em đã từng chảy qua những năm thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn