Cô giao liên tuổi mười bảy
Mai mới tròn mười bảy tuổi, nhỏ bé và gầy như một cành lau ven suối. Nếu không khoác trên vai chiếc túi vải bạc màu và khẩu súng ngắn giắt bên hông, ít ai nghĩ em là giao liên của đơn vị chủ lực. Con đường Mai đi mỗi ngày là những lối mòn băng rừng, vượt dốc, lội suối, nơi chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng mạng sống.
Sáng ấy, rừng còn đẫm sương. Mai nhận mệnh lệnh chuyển gấp một tập tài liệu sang đơn vị bạn trước khi trời tối. Tài liệu mỏng nhưng nặng như cả sinh mệnh của nhiều người. Em cẩn thận buộc chặt túi vào ngực, hít sâu một hơi rồi bước đi.
Con suối đầu tiên nước chảy xiết do mưa đêm qua. Mai vịn dây rừng, từng bước dò đá mà sang. Nước lạnh buốt, tràn vào ống quần. Sang đến bờ bên kia, em ngồi thở dốc một lúc rồi lại đứng dậy đi tiếp. Trên cao, tiếng máy bay trinh sát vo ve như ruồi nhặng. Mai ép sát người vào gốc cây, tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra dù không khí lạnh.
Có lúc, em chợt nghĩ đến mẹ ở quê. Mẹ chắc vẫn nghĩ em đang học may ở thị trấn, đâu biết con gái mình mỗi ngày đối diện với cái chết gần đến vậy. Mai mím môi. Em không sợ hy sinh, chỉ sợ không hoàn thành nhiệm vụ.
Đến khúc rừng thưa, tiếng súng nổ vọng lại từ xa. Mai khom người chạy nhanh, chân như không chạm đất. Một viên đạn lạc cắm phập vào thân cây ngay cạnh, vỏ gỗ bắn ra tung tóe. Em khựng lại một giây, rồi tiếp tục lao đi, như thể có một sức mạnh vô hình đang đẩy mình về phía trước.
Chiều muộn, Mai đến được điểm hẹn. Người chỉ huy nhìn thấy em, sững lại:
– “Sao lại là cháu? Đường nguy hiểm lắm!”
Mai cười, nụ cười trong veo:
– “Cháu quen rồi ạ. Quan trọng là tài liệu đến nơi an toàn.”
Khi bàn giao xong, Mai mới thấy chân mình run lên vì mệt. Một anh bộ đội đưa cho em ca nước, giọng xúc động:
– “Cháu gan dạ lắm. Nhờ những người như cháu mà đơn vị mới kịp thời nắm tình hình.”
Mai uống ngụm nước, nhìn về phía rừng sâu đang nhuộm đỏ ánh hoàng hôn. Trong khoảnh khắc ấy, em không còn là cô bé mười bảy tuổi, mà là một chiến sĩ thực thụ của thời hoa lửa, mang trên đôi vai nhỏ bé cả niềm tin và sự sống của biết bao người.


