CÔ GIÁO LIÊN TUỔI MƯỜI TÁM
Mười tám tuổi là độ tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng với nhiều cô gái trong chiến tranh, tuổi mười tám không gắn với những giảng đường hay những ước mơ bình dị, mà là những đêm băng rừng, vượt suối, mang theo tài liệu và niềm tin đến với tiền tuyến.
Người ta thường nói tuổi mười tám là tuổi của những ước mơ.
Có người mơ trở thành cô giáo.
Có người mơ được bước vào giảng đường đại học.
Có người chỉ mong một cuộc sống bình yên bên gia đình.
Nhưng tuổi mười tám của bà Lê Thị Hạnh lại bắt đầu bằng một chiếc ba lô nhỏ, đôi dép cao su và những chuyến đi xuyên rừng trong đêm.
Bà kể rằng mình tham gia lực lượng giao liên vào đầu năm 1971.
Ngày nhận nhiệm vụ đầu tiên, bà hồi hộp đến mức cả đêm không ngủ.
Không phải vì sợ.
Mà vì lo mình làm không tốt.
Người chỉ huy đưa cho bà một túi vải nhỏ.
Bên trong là những tài liệu được bọc kín.
Ông chỉ nói ngắn gọn:
"Đây không chỉ là giấy tờ."
"Đây là mệnh lệnh."
"Đây là hy vọng của rất nhiều người."
Từ hôm ấy, bà hiểu rằng trên vai mình không chỉ là chiếc túi vải.
Mà còn là trách nhiệm.
Công việc của giao liên không có tiếng súng.
Nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy.
Ban ngày ẩn mình trong rừng.
Đêm xuống mới bắt đầu lên đường.
Có những đoạn phải lội suối trong giá lạnh.
Có những đoạn phải bò qua những bãi đất vừa bị bom cày xới.
Chỉ cần đi lạc một chút.
Hoặc để lộ dấu vết.
Không chỉ bản thân gặp nguy hiểm mà cả nhiệm vụ cũng có thể thất bại.
Có lần bà phải đi suốt hai ngày một đêm mới đến được điểm hẹn.
Lương thực mang theo đã hết.
Bà chỉ còn vài ngụm nước trong chiếc bi đông.
Đói.
Mệt.
Đôi chân phồng rộp.
Nhưng bà vẫn bước tiếp.
Bởi bà biết, ở phía trước có người đang chờ.
Có một lần khiến bà nhớ suốt cuộc đời.
Đó là một đêm mưa cuối năm.
Con đường rừng tối đen.
Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng mưa tạo nên âm thanh vừa quen vừa đáng sợ.
Bà đi một mình.
Túi tài liệu được buộc chặt trước ngực.
Bất chợt phía xa vang lên tiếng động cơ.
Máy bay.
Bà lập tức nép sát vào gốc cây lớn.
Tiếng máy bay quần thảo trên đầu.
Ánh pháo sáng rực cả cánh rừng.
Bà nín thở.
Không dám cử động.
Mưa vẫn rơi.
Nước lạnh thấm qua quần áo.
Đất bùn bám đầy người.
Thời gian như ngừng lại.
Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, bà mới tiếp tục lên đường.
Đến nơi giao tài liệu, người cán bộ nhận lấy túi vải rồi nắm chặt tay bà.
Ông nói:
"Cảm ơn đồng chí."
Hai tiếng "đồng chí" khiến cô gái mười tám tuổi cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều.
Chiến tranh không chỉ dạy con người biết hy sinh.
Chiến tranh còn dạy con người biết sống vì người khác.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê.
Cuộc sống bình dị trôi qua.
Nhiều người gặp bà hôm nay khó có thể hình dung rằng người phụ nữ nhỏ bé ấy từng đi hàng nghìn ki-lô-mét giữa rừng sâu.
Từng vượt qua biết bao hiểm nguy.
Một lần, cháu gái hỏi:
"Bà ơi, lúc đó bà không sợ sao?"
Bà mỉm cười.
"Sợ chứ."
"Nhưng bà nghĩ nếu mình không đi thì người khác cũng phải đi."
"Vậy tại sao người đó không phải là mình?"
Câu trả lời giản dị ấy khiến tôi lặng người.
Lòng dũng cảm đôi khi không phải là làm những điều phi thường.
Mà là chấp nhận khó khăn để người khác được bình yên.
Ngày nay, những con đường rừng năm xưa đã trở thành đường nhựa.
Những chiếc cầu bê tông nối liền đôi bờ.
Tiếng bom đã nhường chỗ cho tiếng trẻ em đến trường.
Nhưng ký ức về cô giao liên tuổi mười tám vẫn còn đó.
Một cô gái nhỏ bé.
Mang trên vai không chỉ là tài liệu.
Mà còn là niềm tin của cả một dân tộc.
Mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, bà Hạnh lại mỉm cười.
Bà bảo:
"Tuổi trẻ của bà đã ở lại trong những cánh rừng ấy."
"Tuy vất vả, nhưng bà chưa bao giờ hối tiếc."
Bởi chính những bước chân thầm lặng của biết bao người như bà đã góp phần đưa đất nước đến ngày hòa bình.
Hôm nay, thế hệ trẻ không còn phải băng rừng trong đêm.
Không còn phải giấu tài liệu dưới mưa bom.
Nhưng vẫn còn rất nhiều con đường cần được chinh phục.
Con đường của tri thức.
Con đường của sáng tạo.
Con đường xây dựng đất nước.
Mỗi bước đi hôm nay sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi chúng ta biết rằng, đã từng có một thế hệ tuổi mười tám bước đi giữa chiến tranh để gìn giữ tương lai cho dân tộc.



