Khác

Cô giao liên vượt suối giữa đêm tối

Cô giao liên vượt suối giữa đêm tối

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô giao liên vượt suối giữa đêm tối

Cô giao liên nhỏ nhất trong đội tên là Vân, mới mười bảy tuổi. Người nhỏ như chiếc lá nhưng bước chân lại nhanh và dẻo dai đến kinh ngạc. Nhiệm vụ của cô là mang thư, bản đồ và mệnh lệnh vượt rừng qua suối trong đêm để chuyển đến các đơn vị.

Đêm ấy, mưa rất lớn. Nước suối dâng cao, kéo theo cây gãy và đá lớn. Ai cũng khuyên Vân đợi trời sáng, nhưng cô lắc đầu: “Lệnh gấp, chậm một phút là đơn vị phía trước có thể nguy hiểm.” Nói rồi cô khoác chiếc áo tơi rách, buộc chặt túi tài liệu rồi bước vào màn đêm đặc quánh.

Cả đội đứng nhìn theo, chỉ thấy ánh đèn pin nhỏ của cô chập chờn như con đom đóm lạc giữa rừng. Tiếng suối gầm vang như muốn nhấn chìm mọi âm thanh. Chúng tôi lo lắng đến nghẹt thở.

Khi Vân đến gần bờ suối, dòng nước cuồn cuộn đã tràn rộng gấp đôi bình thường. Cô kéo dây rừng buộc vào người, rồi từng bước dò đá mà bước qua. Một khúc gỗ lớn lao tới, va mạnh vào Vân khiến cô suýt ngã. Nhưng cô bám chặt vào dây, dồn hết sức mà vượt sang bờ bên kia, biến mất vào tán rừng đen.

Gần ba giờ sáng, Vân trở về. Người ướt sũng, tay chân bầm tím nhưng vẫn cười: “Tài liệu đến nơi rồi. Đơn vị trưởng gửi lời cảm ơn.” Chúng tôi nhìn cô mà vừa thương vừa nể. Một cô gái bé nhỏ, giữa rừng núi hiểm trở, lại mạnh mẽ hơn cả những người đàn ông.

Nhiều năm sau, tôi gặp lại Vân khi cô đã là một phụ nữ bình dị nơi thôn quê. Cô kể chuyện chiến tranh nhẹ như kể chuyện mưa nắng: “Hồi đó trẻ, nghĩ đơn giản lắm, cứ có việc là làm thôi.” Nhưng với chúng tôi, cô mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm âm thầm – một trong những bông hoa đẹp nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn