Mẹ Việt Nam Anh hùng

Cô giáo Lương Thị Chính – Người mẹ dành trọn cuộc đời cho những mầm xanh

Cô giáo Lương Thị Chính – Người mẹ dành trọn cuộc đời cho những mầm xanh

An Giang04/07/2026Danh Thương (Chi đoàn Trường TH&THCS Nam Du - Đoàn Đặc khu Kiên Hải)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi người đều có những cách khác nhau để cống hiến cho Tổ quốc. Có người khoác trên mình màu áo lính, ngày đêm chiến đấu nơi biên cương. Có người lặng lẽ đứng trên bục giảng, gieo từng con chữ và nuôi dưỡng biết bao ước mơ cho thế hệ mai sau. Còn có những người vừa là cô giáo tận tụy, vừa là người mẹ phải chấp nhận mất đi người con duy nhất vì nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lương Thị Chính là một câu chuyện như thế.

Mẹ Lương Thị Chính sinh năm 1938 tại thị trấn Chợ Mới, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang (nay là xã Chợ Mới, tỉnh An Giang). Tuổi thơ của mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương nhiều lần bị bom đạn tàn phá, người dân sống trong cảnh thiếu thốn và lo âu, mẹ sớm nhận ra rằng chỉ có tri thức mới có thể giúp con người xây dựng lại cuộc sống sau chiến tranh. Chính suy nghĩ ấy đã thôi thúc mẹ lựa chọn nghề dạy học – một nghề lặng lẽ nhưng mang ý nghĩa lớn lao đối với tương lai của đất nước.

Năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn chưa kết thúc, mẹ bắt đầu đứng trên bục giảng tại tỉnh Đồng Tháp. Đó là quãng thời gian nghề giáo còn nhiều khó khăn. Trường lớp đơn sơ, bàn ghế thiếu thốn, sách vở không đủ cho học sinh. Có những ngày mưa lớn, đường đến trường lầy lội, thầy trò phải lội bùn nhiều cây số để kịp giờ học. Nhưng chưa bao giờ mẹ nghĩ đến việc từ bỏ nghề mà mình đã lựa chọn.

Sau ngày đất nước thống nhất vào mùa xuân năm 1975, niềm vui hòa bình lan tỏa khắp mọi miền đất nước. Mẹ tiếp tục công tác tại Trường Tiểu học Hòa An, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Hai năm sau, mẹ chuyển về Trường Tiểu học Tân Long 3, huyện Thanh Bình và gắn bó với ngôi trường ấy cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1997.

Hơn hai mươi năm đứng trên bục giảng, mẹ luôn tâm niệm rằng người thầy không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn phải dạy học trò cách làm người. Mỗi bài giảng của mẹ đều gửi gắm tình yêu quê hương, lòng biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc và niềm tin vào tương lai của đất nước. Với mẹ, niềm hạnh phúc lớn nhất không phải là những tấm bằng khen mà là nhìn thấy học trò trưởng thành, trở thành những người công dân có ích cho xã hội.

Sự tận tụy ấy được đồng nghiệp, phụ huynh và học sinh luôn trân trọng. Trong suốt quá trình công tác, mẹ nhiều lần được Ủy ban nhân dân tỉnh và Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đồng Tháp tặng bằng khen, giấy khen vì hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Năm 1997, Chính phủ trao tặng mẹ Huân chương "Vì sự nghiệp giáo dục". Đến năm 2018, Chủ tịch nước tiếp tục trao tặng mẹ Huân chương Độc lập hạng Ba, ghi nhận những đóng góp bền bỉ của mẹ đối với ngành giáo dục và đất nước.

Thế nhưng, phía sau hình ảnh một cô giáo mẫu mực là câu chuyện về một người mẹ đã phải trải qua nỗi đau lớn nhất của cuộc đời.

Mẹ chỉ có một người con trai duy nhất là Lương Thanh Hùng, sinh năm 1967. Từ nhỏ, Hùng lớn lên trong sự dạy dỗ nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương của mẹ. Mẹ không chỉ dạy con học chữ mà còn dạy con sống trung thực, biết yêu thương mọi người và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.

Đầu năm 1986, khi vừa tròn mười chín tuổi, Hùng tình nguyện lên đường nhập ngũ. Thời điểm ấy, đất nước đã hòa bình nhưng những người lính Việt Nam vẫn tiếp tục làm nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng Pôn Pốt và bảo vệ thành quả cách mạng.

Ngày tiễn con lên đường, người mẹ nào cũng không khỏi nghẹn ngào.

Mẹ Chính cũng vậy.

Nhìn người con trai duy nhất trong bộ quân phục mới, mẹ hiểu rằng phía trước con sẽ là những tháng ngày đầy gian khổ. Nhưng thay vì giữ con ở lại bên mình, mẹ chọn cách tiếp thêm nghị lực cho con bằng những lời dặn dò giản dị mà sâu sắc:

“Dù ở đâu, làm nhiệm vụ gì, con cũng phải cố gắng phấn đấu hoàn thành. Hãy biết giúp đỡ bạn bè lúc khó khăn, con nhé.”

Đó không chỉ là lời căn dặn của một người mẹ dành cho con trai, mà còn là lời gửi gắm của một cô giáo luôn mong học trò của mình biết sống vì tập thể, vì cộng đồng.

Mang theo lời mẹ, anh Lương Thanh Hùng lên đường thực hiện nghĩa vụ tại Đại đội 21, Trung đoàn 686, Sư đoàn 339, làm nhiệm vụ quốc tế tại huyện Karavanh, tỉnh Pursắt, Campuchia.

Xa quê hương, xa mái nhà nhỏ nơi mẹ vẫn ngày ngày đứng lớp, Hùng luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Những lá thư gửi về không kể nhiều về khó khăn hay hiểm nguy, mà chỉ mong mẹ yên lòng để tiếp tục công việc giảng dạy.

Trong một lá thư gửi về, anh viết:

“Mẹ yên tâm dạy học, con ở đây được ăn uống đầy đủ, có bạn bè. Chừng nào hoàn thành nghĩa vụ con sẽ về với mẹ...”

Đó là lời hứa của một người con.

Là niềm hy vọng mà người mẹ luôn nâng niu mỗi ngày.

Mỗi lần nhận được thư, mẹ đọc đi đọc lại nhiều lần rồi cẩn thận cất vào ngăn tủ như một báu vật. Mẹ tin rằng ngày con trở về không còn xa nữa.

Thế nhưng, chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người quyền lựa chọn.

Ngày 7 tháng 8 năm 1987, trong một trận truy quét tàn quân Pôn Pốt tại huyện Karavanh, tỉnh Pursắt, Campuchia, anh Lương Thanh Hùng đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Người con trai duy nhất mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.

Khi nhận được giấy báo tử, mẹ Chính gần như không tin vào sự thật. Người con mà mẹ từng dõi theo qua từng cánh thư giờ chỉ còn lại ký ức và những lời hứa chưa kịp thực hiện. Không còn ai gọi mẹ bằng tiếng "má" sau mỗi buổi tan trường. Không còn ai chờ mẹ trong căn nhà nhỏ mỗi dịp nghỉ lễ hay Tết đến.

Nỗi đau ấy không lời nào có thể diễn tả.

Nhưng cũng giống như bao Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng khác, mẹ không để mất mát nhấn chìm cuộc đời mình.

Mẹ hiểu rằng điều người con mong muốn nhất không phải là nhìn thấy mẹ sống trong đau khổ, mà là tiếp tục cống hiến cho cuộc đời bằng chính công việc mà mẹ luôn yêu quý.

Sau những giờ lên lớp, mẹ mở một lớp học tình thương tại địa phương dành cho trẻ em nghèo, trẻ mồ côi và những em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Không thu học phí, không quản ngày nắng hay ngày mưa, mẹ vẫn đều đặn đến lớp với tập giáo án đã sờn theo năm tháng.

Có những em đến lớp chưa biết đọc, biết viết.

Có những em thiếu cả quần áo và sách vở.

Mẹ không chỉ dạy chữ mà còn dành thời gian động viên, chăm sóc và giúp các em có thêm nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Đối với mẹ, mỗi học sinh đều như một đứa con của mình.

Có lẽ, tình yêu thương dành cho những đứa trẻ ấy cũng là cách để mẹ lấp đầy khoảng trống mà người con trai duy nhất để lại.

Năm 1994, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng". Danh hiệu ấy là sự tri ân đối với sự hy sinh của người con liệt sĩ, đồng thời ghi nhận nghị lực phi thường và những cống hiến bền bỉ của người mẹ suốt cuộc đời vì giáo dục và vì cộng đồng.

Điều khiến nhiều người kính trọng mẹ không chỉ là những phần thưởng cao quý, mà còn là cách mẹ sống sau mất mát.

Mẹ không khép lòng mình lại. Mẹ biến nỗi đau thành lòng nhân ái. Mẹ dùng những năm tháng còn lại để tiếp tục gieo chữ, gieo niềm tin và nuôi dưỡng biết bao ước mơ cho những đứa trẻ nghèo.

Đối với người dân địa phương, mẹ Lương Thị Chính không chỉ là một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng mà còn là một cô giáo mẫu mực, một tấm gương sáng về lòng nhân hậu, đức hy sinh và tinh thần cống hiến không mệt mỏi. Câu chuyện về cuộc đời mẹ giúp tôi hiểu rằng có những người không làm nên những chiến công nơi chiến trường, nhưng lại làm nên những điều lớn lao bằng chính sự tận tụy, lòng yêu thương và trách nhiệm đối với con người. Những bài học mà mẹ để lại sẽ luôn là nguồn động viên để thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, yêu nghề, yêu người và sống có ích cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cô giáo Lương Thị Chính – Người mẹ dành trọn cuộc đời cho những mầm xanh | Câu chuyện thời hoa lửa