CÔ GIÁO - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LƯƠNG THỊ CHÍNH: BIẾN NỖI ĐAU THÀNH ĐÓA HOA NHÂN ÁI
Quê hương Chợ Mới không chỉ tự hào với những bậc tiền nhân khai hoang mở cõi, những chiến sĩ kiên trung dũng cảm trên chiến trường, mà còn khắc sâu bóng hình vĩ đại của những người Mẹ. Mẹ Việt Nam Anh hùng Lương Thị Chính là một biểu tượng cao đẹp như thế – một người giáo viên mẫu mực đã nén lại nỗi đau mất đi giọt máu duy nhất để dang rộng vòng tay, mang ánh sáng tri thức và tình yêu thương đến cho những mảnh đời bất hạnh.

Đồng chí Hồ Văn Mừng, Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang (thứ hai từ trái sang), thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Lương Thị Chính. Ảnh: Trọng Tín
Hơn hai thập kỷ miệt mài gieo chữ
Mẹ Lương Thị Chính sinh năm 1938 tại thị trấn Chợ Mới (nay là xã Chợ Mới), huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Sự nghiệp "trồng người" của mẹ bắt đầu từ năm 1974 tại tỉnh Đồng Tháp. Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ tiếp tục bám trụ với bục giảng tại Trường Tiểu học Hòa An (thành phố Cao Lãnh). Từ năm 1977 cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1997, mẹ gắn bó và cống hiến trọn vẹn sức lực cho Trường Tiểu học Tân Long 3 (huyện Thanh Bình, tỉnh Đồng Tháp).
Trong suốt 23 năm đứng lớp, cô giáo Lương Thị Chính luôn là một tấm gương sáng về đạo đức nghề nghiệp, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ. Những cống hiến không biết mệt mỏi ấy đã được ghi nhận bằng nhiều Bằng khen, Giấy khen của UBND và Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Đồng Tháp. Đặc biệt, năm 1997, mẹ vinh dự được Chính phủ tặng Huân chương "Vì sự nghiệp giáo dục" và năm 2018, Chủ tịch nước đã trao tặng Huân chương Độc lập hạng Ba để tri ân những đóng góp to lớn của mẹ cho đất nước.
"Chừng nào hoàn thành nghĩa vụ con sẽ về với mẹ..."
Đất nước hòa bình nhưng biên cương vẫn còn tiếng súng. Mẹ Chính có một người con trai duy nhất là anh Lương Thanh Hùng (sinh năm 1967). Tháng 2/1986, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh Hùng tạm biệt mẹ, nhập ngũ tại Đại đội 21, Trung đoàn 686, Sư đoàn 339 để thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả tại huyện Karavanh, tỉnh Pursắt, Campuchia.
Ngày tiễn con duy nhất lên đường, lòng người mẹ nghẹn ngào thắt lại, nhưng mẹ vẫn nén nước mắt, vững vàng căn dặn: "Dù ở đâu, làm nhiệm vụ gì, con cũng phải cố gắng phấn đấu hoàn thành. Hãy biết giúp đỡ bạn bè lúc khó khăn, con nhé."
Nơi chiến trường nước bạn, mang theo lời dặn của mẹ, anh Hùng luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trong lá thư hiếm hoi gửi về quê nhà, anh viết những dòng chan chứa yêu thương: "Mẹ yên tâm dạy học, con ở đây được ăn uống đầy đủ, có bạn bè. Chừng nào hoàn thành nghĩa vụ con sẽ về với mẹ..."
Thế nhưng, lời hứa trở về ấy đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi. Ngày 07/8/1987, trong một trận chiến khốc liệt truy quét tàn quân Pôn Pốt, người thanh niên Lương Thanh Hùng đã anh dũng hy sinh. Anh nằm lại Nghĩa trang khu vực 5, huyện Karavanh, để lại khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim người mẹ quê nhà. Anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Liệt sĩ.
Lớp học tình thương và trái tim bao dung vĩ đại
Nhận giấy báo tử của người con trai độc nhất, mẹ Chính gục ngã trong nỗi đau đớn tột cùng. Thế nhưng, khí chất của một người phụ nữ Nam Bộ kiên cường và tấm lòng của một nhà giáo đã không cho phép mẹ gục ngã.
Vượt lên nghịch cảnh, mẹ biến nỗi đau thành hành động. Tình yêu thương dành cho người con trai liệt sĩ được mẹ chuyển hóa thành tình yêu thương cho những đứa trẻ kém may mắn. Mẹ đứng ra mở một lớp học tình thương ngay tại xã, dang rộng vòng tay đón nhận những trẻ em nghèo, mồ côi, bệnh tật. Hằng ngày, mẹ lại miệt mài bên trang giáo án, nắn nót từng con chữ, rèn giũa đạo đức và nâng đỡ những mảnh đời yếu thế.
Ngày 17/12/1994, Đảng và Nhà nước đã trân trọng phong tặng mẹ danh hiệu cao quý: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng, cô giáo Lương Thị Chính là một khúc tráng ca lặng lẽ mà vĩ đại. Tấm gương của Mẹ nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình, về nghị lực sống và về một trái tim nhân ái không bao giờ khuất phục trước nghịch cảnh. Đọc lại câu chuyện của Mẹ, mỗi chúng ta càng thêm trân trọng, tự hào và tự hứa với lòng mình phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.


