Cô Giáo Miền Kênh Rạch
Ở Nhơn Hòa Lập, có những người chọn gắn bó cả đời với vùng kênh rạch, nơi con đường không phải lúc nào cũng thẳng, nơi mỗi mùa nước lên lại mang theo một nhịp sống khác. Trong số đó, hình ảnh “cô giáo miền kênh rạch” luôn được người dân nhắc đến bằng một sự trân trọng rất riêng - giản dị, không phô trương, nhưng bền bỉ như chính dòng nước quê hương.
Ngày ấy, trường học có thể chỉ là một căn phòng nhỏ lợp mái tôn hoặc mái lá, nằm nép bên con kênh, nơi mỗi buổi sáng tiếng xuồng đưa đón học trò vang lên thay cho tiếng chuông trường. Cô giáo đến lớp bằng con đường nước ấy, có khi chèo xuồng giữa sương sớm, có khi phải chờ nước ròng mới đi qua được đoạn kênh cạn. Nhưng chưa bao giờ vì thế mà lớp học vắng đi một ngày.
Trong lớp học nhỏ ấy, bảng đen đã cũ, bàn ghế không mới, nhưng ánh mắt học trò luôn sáng. Cô viết từng nét chữ chậm rãi, kiên nhẫn, như thể đang gieo từng hạt mầm vào mảnh đất tri thức của vùng quê. Có những em lần đầu cầm bút còn run rẩy, có những em phải vừa học vừa phụ gia đình sau giờ tan lớp, nhưng tất cả đều được cô dẫn dắt bằng sự nhẹ nhàng và nhẫn nại.
Ngoài giờ dạy, cô còn là người gắn bó với đời sống xóm làng. Có khi cô cùng người dân đi qua con kênh để vận động học sinh đến lớp. Có khi cô ghé từng nhà, ngồi bên hiên nghe phụ huynh chia sẻ, rồi động viên họ giữ con chữ cho con em mình. Ở vùng kênh rạch, người thầy không chỉ đứng trên bục giảng, mà còn đi cùng học trò qua từng con nước, từng mùa mưa nắng.
Những ngày mưa lớn, nước dâng ngập bờ, việc đến trường trở nên khó khăn hơn. Nhưng lớp học vẫn sáng đèn. Có khi học trò được cha mẹ chở bằng xuồng nhỏ, có khi phải lội bộ qua đoạn đường ngập nước. Cô giáo vẫn đứng đó, vẫn gọi từng em vào lớp, như thể sự có mặt của mỗi đứa trẻ là điều quan trọng nhất trong ngày.
Thời gian trôi qua, nhiều thế hệ học trò đã lớn lên từ lớp học nhỏ ven kênh ấy. Có người sau này trở thành kỹ sư, có người làm cán bộ xã, có người quay về tiếp tục gắn bó với ruộng đồng quê hương. Nhưng dù đi đâu, họ vẫn nhớ về cô giáo năm xưa - người đã dạy họ những nét chữ đầu tiên, và cũng dạy họ cách kiên trì trước những khó khăn của cuộc sống.
“Cô Giáo Miền Kênh Rạch” không chỉ là một hình ảnh của nghề dạy học.
Mà là biểu tượng của sự bền bỉ và tận tụy nơi vùng quê Nhơn Hòa Lập - nơi tri thức được gieo xuống không chỉ bằng phấn trắng bảng đen, mà còn bằng tình thương, sự gắn bó và niềm tin vào tương lai của những đứa trẻ lớn lên giữa kênh rạch, ruộng đồng./.



