Cô giáo Nguyễn Thị Hòa
Ánh sáng không tắt giữa bom đạn
Nguyễn Thị Hòa sinh năm 1940 tại Vĩnh Linh. Khi chiến tranh lan rộng, nhiều trường học phải đóng cửa. Nhưng cô Hòa không chấp nhận để con chữ bị lãng quên.
Cô dựng lớp học trong hầm trú ẩn. Bàn ghế là những tấm ván thô. Ánh sáng là ngọn đèn dầu leo lét.
Có những buổi học, tiếng bom nổ rung chuyển, đất rơi xuống từ mái hầm. Trẻ em sợ hãi, nép vào nhau.
Cô nhẹ nhàng nói:
“Các em cứ học, cô ở đây.”
Câu nói giản dị ấy trở thành điểm tựa.
Ngày qua ngày, giữa bom đạn, con chữ vẫn được viết lên. Những đứa trẻ lớn lên từ lớp học ấy, sau này trở thành cán bộ, chiến sĩ, người xây dựng quê hương.
Có người khi trưởng thành đã quay lại tìm cô, nói trong xúc động:
“Nếu không có cô, chúng em đã không có ngày hôm nay.”



