cô giáo Nguyễn Thị Thảo
Trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, nhiều trường học ở Nam Định phải sơ tán về vùng nông thôn để tránh bom đạn. Cô Nguyễn Thị Thảo khi ấy là giáo viên trẻ, được phân công dạy học tại một lớp học dựng tạm bằng tre nứa.
Lớp học không có bảng tốt, bàn ghế thiếu thốn. Mỗi khi có báo động, cô nhanh chóng đưa học sinh xuống hầm trú ẩn rồi sau đó lại tiếp tục bài giảng còn dang dở. Có những ngày mưa to, nước tràn vào lớp, cô trò vừa học vừa tát nước ra ngoài.
Dù hoàn cảnh khó khăn, cô Thảo vẫn luôn động viên học sinh: “Bom đạn có thể phá nhà cửa, nhưng không thể phá được ước mơ học tập.” Nhờ sự tận tâm ấy, nhiều học sinh của cô sau này đã trưởng thành, có người trở thành cán bộ, kỹ sư, bác sĩ phục vụ quê hương.
Sau chiến tranh, cô tiếp tục gắn bó với ngành giáo dục Nam Định hơn 30 năm. Với cô, dạy học trong thời chiến là ký ức không thể nào quên – quãng thời gian mà mỗi con chữ viết ra đều thấm đẫm ý chí vượt khó và niềm tin vào tương lai đất nước.



