Cô giáo nơi làng quê bom đạn
Cô giáo nơi làng quê bom đạn
Bức thư cuối cùng
Những ngày chiến tranh ác liệt, nơi rừng sâu hun hút, anh Hùng – một người lính trẻ – vẫn giữ thói quen viết thư về cho mẹ. Mỗi lá thư là một niềm an ủi, là sợi dây nối anh với quê nhà xa xôi.
Đêm ấy, trước giờ xuất quân, ánh đèn dầu leo lét hắt lên gương mặt còn rất trẻ của anh. Tiếng côn trùng rả rích, xa xa là tiếng pháo vọng lại. Anh cẩn thận mở cuốn sổ nhỏ, nắn nót viết từng dòng:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhé. Ở đây, đồng đội con ai cũng kiên cường. Khi nào hòa bình, con sẽ về trồng lại vườn chuối sau nhà, sửa lại mái ngói đã cũ…”
Viết đến đó, anh dừng lại, mỉm cười. Trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh mẹ lom khom bên bếp lửa, gọi anh về ăn cơm.
Sáng hôm sau, trận chiến diễn ra khốc liệt hơn bao giờ hết. Bom đạn dội xuống như mưa. Anh Hùng cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, giữ vững từng tấc đất.
Nhưng rồi… anh đã ngã xuống, khi lá thư còn chưa kịp gửi đi.
Nhiều năm sau, hòa bình lập lại. Một người đồng đội cũ trở về quê, mang theo những kỷ vật của anh. Trong đó có lá thư đã ố vàng theo năm tháng.
Người mẹ già run run mở thư. Đôi mắt mờ đục lặng lẽ đọc từng dòng chữ quen thuộc. Nước mắt bà rơi, nhưng trên môi lại nở nụ cười hiền hậu:
“Con vẫn giữ lời hứa… con đã trở về rồi, trong trái tim của mẹ.”



