CÔ GIÁO Ở VÙNG SƠ TÁN
Dẫu chiến tranh khốc liệt, tiếng học bài của trẻ thơ vẫn vang lên giữa những mái tranh nghèo

Ngôi lớp học nhỏ nằm nép mình dưới chân núi chỉ được dựng bằng tre nứa đơn sơ. Mỗi sáng, cô giáo Hạnh lại đi bộ vài cây số để đến lớp trước khi lũ trẻ tới. Có hôm bom rơi gần đó, đất đá phủ trắng cả mái tranh nhưng cô vẫn kiên trì lau từng chiếc bàn cho học sinh. Những đứa trẻ vùng sơ tán thiếu thốn đủ điều, vậy mà ánh mắt em nào cũng sáng lên khi được nghe cô kể chuyện. Hạnh thường bảo: “Chiến tranh rồi sẽ qua, nhưng con chữ phải còn mãi.” Giữa tiếng máy bay vọng xa, tiếng đánh vần của lũ trẻ vẫn vang đều trong lớp học nhỏ. Buổi trưa, cô chia đôi củ khoai cuối cùng cho một học sinh bị đói. Nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày ấy đã trưởng thành và vẫn nhớ mãi bóng dáng cô giáo gầy gò đứng bên bục giảng giữa thời hoa lửa. Với họ, cô chính là người đã giữ lại niềm tin về tương lai.



