Cô Giao Trẻ Ở Vùng Bom Đạn
Hạnh là cô giáo trẻ tình nguyện lên vùng núi dạy học giữa thời chiến. Lớp học chỉ là căn hầm nhỏ lợp lá, học trò ngồi trên những khúc gỗ.
Bom đạn thường xuyên dội xuống, nhưng ngày nào cô cũng cõng sách vượt suối đến lớp.
Có lần máy bay đến bất ngờ, Hạnh lấy thân mình che cho học sinh. Khi tỉnh lại trong bệnh xá, điều đầu tiên cô hỏi là:
“Các em có ai bị thương không?”
Nhiều năm sau, học trò của cô có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, sĩ quan. Họ vẫn gọi cô là “người thắp chữ giữa thời hoa lửa”.



