CÔ GIAO TRẺ VÀ LÁ ĐƠN TÌNH NGUYỆN
Ký ức về quyết định thay đổi cuộc đời khi viết lá đơn tình nguyện lên đường phục vụ kháng chiến.
Mỗi người đều có một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Với bác Nguyễn Thị Lan, bước ngoặt ấy bắt đầu từ một lá đơn viết bằng mực tím vào mùa hè năm 1970.
Năm ấy, bác vừa tròn mười tám tuổi.
Là con gái lớn trong gia đình có bốn anh chị em, bác luôn được cha mẹ kỳ vọng sẽ tiếp tục học tập để trở thành giáo viên. Từ nhỏ, bác đã yêu thích những trang sách và thường đứng trước gương tập giảng bài cho các em nhỏ trong xóm.
Ước mơ trở thành cô giáo tưởng như đã rất gần.
Thế nhưng đất nước lúc đó vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Hằng ngày, những bản tin trên loa truyền thanh xã liên tục nhắc đến các phong trào thanh niên lên đường phục vụ Tổ quốc.
Nhiều bạn bè cùng trang lứa đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Trong lòng bác Lan bắt đầu xuất hiện những suy nghĩ mới.
Những đêm nằm bên ngọn đèn dầu, bác tự hỏi:
"Nếu ai cũng chỉ nghĩ đến tương lai của riêng mình thì ai sẽ góp sức cho đất nước?"
Câu hỏi ấy cứ theo bác nhiều ngày.
Cho đến một buổi chiều, khi xã tổ chức buổi gặp mặt các thanh niên chuẩn bị lên đường.
Nhìn những lá cờ đỏ tung bay.
Nghe những câu chuyện về tinh thần cống hiến của tuổi trẻ.
Bác cảm nhận trái tim mình đang thôi thúc mạnh mẽ.
Tối hôm đó, sau bữa cơm gia đình, bác lấy giấy bút ra ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, bác bắt đầu viết lá đơn tình nguyện.
Từng dòng chữ hiện lên nắn nót:
"Tôi xin tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong để góp phần phục vụ kháng chiến, bảo vệ Tổ quốc."
Khi viết xong, bác ngồi lặng rất lâu.
Bác hiểu rằng kể từ giây phút ấy, cuộc đời mình sẽ bước sang một hướng khác.
Sáng hôm sau, bác mang lá đơn đến nộp.
Trên đường đi, lòng bác vừa hồi hộp vừa quyết tâm.
Khi lá đơn được tiếp nhận, bác cảm thấy như mình vừa hoàn thành một quyết định quan trọng nhất của tuổi trẻ.
Ngày biết tin được chấp nhận, bác trở về nhà báo với cha mẹ.
Ban đầu, mẹ bác rất xúc động.
Bà lo lắng vì con gái phải đi xa.
Lo những gian khổ và hiểm nguy phía trước.
Cha bác im lặng rất lâu rồi nói:
"Nếu con đã lựa chọn vì đất nước thì cha mẹ tôn trọng."
Câu nói ấy trở thành nguồn động viên lớn lao.
Những ngày chuẩn bị lên đường trôi qua thật nhanh.
Bác tranh thủ giúp gia đình làm việc đồng áng.
Gặp gỡ bạn bè.
Thăm lại những góc quen thuộc của làng quê.
Mọi thứ dường như trở nên thân thương hơn bao giờ hết.
Ngày chia tay, cả gia đình tiễn bác ra đầu làng.
Mẹ chuẩn bị cho bác một chiếc khăn tay nhỏ tự may.
Bà dặn:
"Khi nhớ nhà thì lấy ra nhìn."
Chiếc khăn ấy theo bác suốt những năm tháng sau này.
Khi chiếc xe chở đoàn thanh niên bắt đầu lăn bánh, bác ngoái nhìn lại quê hương lần cuối.
Những mái nhà nhỏ dần xa.
Những cánh đồng lúa khuất sau hàng tre.
Trong lòng bác có chút lưu luyến.
Nhưng nhiều hơn là niềm tin.
Niềm tin vào con đường mình đã chọn.
Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, bác Lan vẫn nhớ rất rõ từng cảm xúc của ngày viết lá đơn tình nguyện.
Bác thường nói:
"Tuổi trẻ của mỗi người chỉ có một lần. Điều đáng quý nhất là được sống những năm tháng ấy với trách nhiệm và lòng yêu nước."
Và chính lá đơn viết trong đêm hè năm 1970 đã mở đầu cho hành trình đầy ý nghĩa của bác trong những năm tháng thời hoa lửa.



