“Cô giáo trong hầm chữ” – ký ức của cô Nguyễn Thị Lan (miền Bắc, 1967)
“Cô giáo trong hầm chữ” – ký ức của cô Nguyễn Thị Lan (miền Bắc, 1967)
Tôi là Nguyễn Thị Lan, dạy lớp 3 ở xã Hương Khê, Hà Tĩnh.
Những năm Mỹ bắn phá miền Bắc, trường học bị trúng bom, nên chúng tôi chuyển lớp xuống hầm.
Học trò chỉ toàn 7 – 8 tuổi, chân đất, áo vá, nhưng đứa nào cũng ham học.
Chúng tôi học trong “hầm chữ”, sâu dưới đất, lợp bằng rơm khô.
Trên là tiếng máy bay, nhưng dưới này vẫn vang tiếng đọc bài:
“O tròn như quả trứng gà,
Ô thì đội mũ, ơ thì thêm râu.”
Có hôm, bom nổ gần, đất đá rơi xuống, bụi mù mịt, học trò sợ khóc.
Tôi ôm tụi nhỏ, nói:
“Đừng sợ, chữ sẽ che cho các con, học giỏi rồi đất nước sẽ yên.”
Rồi tôi cười mà nước mắt chảy ra.
Sau này, nhiều đứa học trò của tôi đi bộ đội, có đứa không về.
Có đứa thành kỹ sư, thầy giáo, cô giáo. Mỗi khi gặp lại, chúng vẫn gọi:
“Cô ơi, còn nhớ hầm chữ không?”
Tôi chỉ biết gật đầu. Vì trong tim tôi, hầm chữ là lớp học đẹp nhất đời – nơi những con chữ lớn lên giữa bom đạn.



