Cô Giáo Trong Vùng Giải Phóng
Năm 1973, tại một vùng giải phóng ở miền Nam, cô giáo Hạnh mở lớp học dưới mái lá đơn sơ giữa rừng.
Lớp học chỉ có vài bộ bàn ghế làm bằng tre.
Bảng được ghép từ những tấm gỗ cũ.
Học sinh đủ mọi lứa tuổi.
Có em mới sáu tuổi, có em đã mười ba, mười bốn tuổi vì chiến tranh khiến việc học bị gián đoạn.
Dù thiếu thốn đủ điều nhưng ngày nào tiếng đánh vần cũng vang lên giữa cánh rừng.
Cô Hạnh từng là học sinh giỏi ở thành phố.
Khi phong trào cách mạng phát triển, cô tình nguyện vào vùng giải phóng dạy chữ.
Cô thường nói:
– Muốn xây dựng đất nước sau chiến tranh thì phải có tri thức.
Một buổi sáng, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.
Tiếng động cơ gầm rú trên đầu.
Các em học sinh hoảng sợ.
Cô Hạnh nhanh chóng đưa cả lớp xuống hầm trú ẩn.
Khi máy bay rời đi, cô lại tiếp tục bài giảng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sự bình tĩnh của cô giúp học sinh thêm vững tin.
Nhiều năm sau, những học trò của lớp học năm ấy đã trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên.
Mỗi khi nhắc về tuổi thơ trong chiến tranh, họ đều nhớ đến cô giáo Hạnh và mái trường giữa vùng giải phóng.


