Cô giáo vùng giới tuyến mở lớp học trong hầm cho trẻ em Vĩnh Linh
Câu chuyện kể về nữ giáo viên duy trì lớp học dưới lòng đất cho trẻ em vùng giới tuyến trong những năm bom đạn ác liệt
Những năm 1967–1972, Vĩnh Linh (Quảng Trị) là một trong những nơi chịu bom đạn ác liệt nhất miền Bắc. Máy bay Mỹ đánh phá gần như mỗi ngày.
Làng xóm bị tàn phá nặng nề.
Nhiều gia đình phải sống trong địa đạo.
Bà Nguyễn Thị Thảo khi ấy là giáo viên tiểu học mới ra trường.
Khi trường học bị bom đánh sập, nhiều phụ huynh nghĩ việc học phải dừng lại vô thời hạn.
Nhưng bà Thảo không đồng ý.
Bà cùng người dân đào hầm sâu dưới lòng đất làm lớp học.
Bàn ghế được làm từ gỗ vụn.
Ánh sáng là đèn dầu nhỏ.
Không khí trong hầm nóng bức và ngột ngạt.
Mỗi ngày bà phải đi từng nhà gọi học sinh.
Nhiều em vừa học vừa ôm em nhỏ vì cha mẹ đi sơ tán.
Một buổi sáng năm 1968, khi lớp đang học toán, bom bất ngờ rơi rất gần.
Một phần cửa hầm bị sập.
Khói bụi tràn vào khiến học sinh hoảng loạn khóc lớn.
Bà vừa trấn an học sinh vừa cùng dân làng đào cửa hầm từ bên trong.
Một em nhỏ bị thương ở chân vì đất đá rơi xuống.
Sau khi được cứu ra ngoài, nhiều phụ huynh xin cho con nghỉ học vì quá sợ hãi.
Tối hôm đó, bà đi bộ đến từng nhà thuyết phục phụ huynh.
Bà nói:
“Bom có thể phá trường học, nhưng không thể cướp tương lai của các em.”
Hôm sau học sinh quay lại gần như đầy đủ.
Suốt nhiều năm chiến tranh, lớp học dưới lòng đất ấy vẫn duy trì.
Sau hòa bình, nhiều học sinh của bà trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên.
Một học sinh cũ từng nói với bà:
“Cô đã dạy chúng em cách viết chữ giữa bom rơi, nên sau này chúng em không sợ bất kỳ khó khăn nào nữa.”
Bà Thảo nói tiếng trẻ em đánh vần trong lòng đất là âm thanh khiến bà tin hòa bình nhất định sẽ đến.



