CÔ GIÁO VÙNG SƠ TÁN
Những người giáo viên năm ấy đã giữ cho con chữ không bị lãng quên giữa chiến tranh.

Ngôi lớp học sơ tán nằm dưới chân đồi với mái tranh thấp và những tấm bảng ghép từ gỗ cũ. Cô giáo Thủy ngày nào cũng đi bộ nhiều cây số để đến lớp trước khi lũ trẻ tới. Có hôm trời mưa to, đường đất lầy lội đến mức cô ngã ướt hết cả tập giáo án vẫn cố ôm chặt không để ướt sách của học sinh. Lũ trẻ thương cô nên đứa nào cũng chăm học và ngoan ngoãn lạ thường. Trong giờ học, tiếng đánh vần vang lên đều đều giữa tiếng gió rừng và thỉnh thoảng xen cả tiếng máy bay xa xa. Cô Thủy luôn tin rằng chiến tranh rồi sẽ qua, chỉ có tri thức là còn ở lại mãi với trẻ em. Những buổi tối, cô còn tranh thủ viết từng tờ giấy khen nhỏ để động viên học trò. Giữa thời hoa lửa đầy khó khăn, người cô giáo trẻ ấy đã lặng lẽ giữ cho những ước mơ tuổi thơ tiếp tục lớn lên



