Cựu chiến binh

CÔ HÀNG XÉN

Nguyễn Ngọc Bảo Linh

Quảng Ngãi22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê có một cô gái thường bán hàng xén bên đường. Quầy hàng nhỏ chỉ có vài thứ bánh, kim chỉ và đồ dùng gia đình.

Một chàng trai trẻ thường ghé mua.

Có hôm anh mua một gói kẹo rồi hỏi:

“Cô bán cả ngày có mệt không?”

Cô cười:

“Có chứ.”

Anh nói:

“Sau này tôi về sẽ mua cả quầy.”

Cô bật cười:

“Đừng nói trước.”

Ngày anh lên đường, cô vẫn đứng ở quầy hàng.

Anh đi ngang, quay lại chào.

Cô chỉ kịp nói:

“Nhớ về nhé.”

Nhưng anh không trở về.

Nhiều năm sau, cô đã già.

Quầy hàng vẫn còn nhưng nhỏ hơn trước.

Một hôm, người đồng đội của anh tìm đến.

Ông kể lại câu chuyện về gói kẹo ngày xưa.

Cô bật cười:

“Thế mà tôi cứ tưởng anh ấy quên rồi.”

Người đồng đội nói:

“Anh ấy vẫn nhớ.”

Cô nhìn ra con đường.

Bóng người năm xưa không còn.

Nhưng lời nói “nhớ về nhé” vẫn còn nguyên trong ký ức.

Có những cuộc gặp chỉ kéo dài vài phút.

Có những lời nói tưởng như rất bình thường.

Nhưng khi một người đi xa mãi mãi, những khoảnh khắc ấy lại trở thành thứ người ở lại nhớ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn