Cô Hoa – Đêm Gùi Gạo Vượt Núi
Mùa đông năm 1953, cô Hoa vừa tròn mười chín tuổi, là thành viên trẻ nhất của đội dân công hỏa tuyến trong một bản làng vùng Tây Bắc. Gia đình cô sống bằng nghề trồng lúa nương, cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng ai cũng sẵn sàng góp sức cho kháng chiến. Khi nghe tin bộ đội ở tiền tuyến đang thiếu lương thực, Hoa lập tức tình nguyện tham gia đoàn vận chuyển gạo.
Công việc của đội dân công vô cùng gian khổ. Mỗi người phải gùi trên lưng hơn ba mươi kilôgam gạo, đi bộ hàng chục kilômét qua những con dốc cao, rừng sâu và suối lạnh. Để tránh máy bay địch phát hiện, cả đoàn chỉ xuất phát khi trời tối. Ánh sáng duy nhất là những chiếc đèn dầu nhỏ được che kín bằng lá chuối.
Đêm đầu tiên lên đường, trời mưa lớn khiến con đường rừng trở nên trơn trượt. Có lúc Hoa bị ngã, bao gạo trên lưng lăn xuống sườn dốc. Dù đầu gối bị xây xát và hai bàn tay rớm máu, cô vẫn cố gắng kéo bao gạo lên rồi tiếp tục bước đi. Nhìn thấy Hoa kiên cường, mọi người trong đoàn càng quyết tâm vượt qua khó khăn.
Gần đến nơi tập kết, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên trên bầu trời. Cả đoàn nhanh chóng ẩn mình dưới những tán cây lớn. Sau khi máy bay bay xa, mọi người lại tiếp tục hành trình. Đến rạng sáng, hàng trăm bao gạo đã được chuyển đến kho của bộ đội an toàn.
Một chiến sĩ trẻ xúc động nói với Hoa: “Những hạt gạo này không chỉ nuôi chúng tôi mà còn tiếp thêm sức mạnh để chiến đấu.” Nghe vậy, Hoa mỉm cười quên hết mệt nhọc.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, Hoa trở thành cán bộ hợp tác xã nông nghiệp. Mỗi mùa lúa chín, nhìn những cánh đồng vàng óng, bà lại nhớ đến những đêm gùi gạo vượt núi. Bà luôn kể cho con cháu nghe rằng chiến thắng của dân tộc không chỉ được tạo nên từ những trận đánh anh dũng, mà còn từ những bước chân bền bỉ của biết bao người dân bình dị đã âm thầm tiếp sức cho tiền tuyến.


