Có hôm, đơn vị của anh chỉ còn vài người. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai lùi bước. (2)
Có hôm, đơn vị của anh chỉ còn vài người. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai lùi bước.
Có hôm, đơn vị của anh chỉ còn vài người. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Nhưng không ai lùi bước.Năm ấy, khi mới tròn 18 tuổi, chị Lan rời quê hương, tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam. Ngày lên đường, hành trang của chị chỉ là vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ: “Con đi vì Tổ quốc, mẹ tự hào lắm.”
Nhiệm vụ của đơn vị chị là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho xe ra tiền tuyến. Giữa mưa bom, bão đạn, các chị vẫn bám trụ nơi tuyến lửa. Có những ngày đào đất suốt từ sáng đến đêm, tay phồng rộp, áo quần sạm khói bụi.
Khó khăn nhất là những đêm hành quân giữa rừng sâu. Thiếu nước, thiếu lương thực, nhiều khi phải chia nhau từng ngụm nước nhỏ. Nhưng điều khiến chị Lan nhớ nhất không phải gian khổ, mà là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được tôi luyện trong lửa đạn.
Có lần, sau một trận bom dữ dội, con đường bị cày xới tan hoang. Cả tiểu đội lao ra san lấp ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe sáng hôm sau. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ai cũng hiểu mình có thể không trở về, nhưng không ai lùi bước.
Chiến tranh kết thúc, chị Lan trở về quê với mái tóc đã điểm sương dù tuổi đời còn trẻ. Cuộc sốnMỗi ngày hành quân, ba lô nặng trĩu đạn dược, gạo muối; nhưng thứ quý hơn cả lại là bi-đông nước nhỏ bé bên hông. Có hôm, mỗi người chỉ được vài ngụm chia đều, phải uống dè sẻn từng giọt. Khát cháy cổ, môi nứt nẻ, lưỡi dính chặt vào vòm miệng, nhưng vẫn phải cắn răng tiến bước. Nước hiếm đến mức thấy vũng bùn đọng dưới hố bom cũng phải lọc qua khăn, đun sôi rồi mới dám dùng. Vị bùn ngai ngái vẫn còn in mãi trong ký ức.



