Cỏ lau trắng xóa một thời hoa đỏ
Cỏ lau trắng xóa một thời hoa đỏ
Dọc theo những sườn đồi của vùng biên thùy Vị Xuyên, nơi từng được mệnh danh là "lò vôi thế kỷ" bởi đạn pháo cày xới đến trắng xóa đá vôi, nay đã được bao phủ bởi những triền cỏ lau trắng xóa. Ông Lục, một cựu binh tóc đã bạc như màu cỏ, đứng lặng giữa đại ngàn, đôi mắt mờ đục nhìn về phía thung lũng sâu thẳm.
1. Ký ức về màu hoa đỏTrong tâm tưởng của ông Lục, mảnh đất này chưa bao giờ là màu trắng của cỏ lau. Nó mãi mãi là màu đỏ. Màu đỏ của hoa chuối rừng lập lòe giữa màn sương muối, màu đỏ của lá cờ quyết chiến dựng trên cao điểm 1509, và bi tráng nhất là màu đỏ của máu đồng đội thấm loang vào đá xám.— "Lục ơi, nếu tao không về, mày nhớ bảo mẹ đừng đợi cửa đêm giao thừa nhé..." – Tiếng của Văn, người bạn cùng tiểu đội, vẫn vang vọng đâu đây.Văn ngã xuống trong một trận pháo kích cao điểm khi tay vẫn còn giữ chặt đường dây thông tin liên lạc. Những người lính mười chín tuổi năm ấy đã dùng thanh xuân gieo hạt hy vọng để đổi lấy từng tấc đất biên cương. Với ông Lục, đó là một Thời hoa đỏ rực cháy, khốc liệt nhưng đầy kiêu hãnh.2. Sự bao dung của sắc trắngHòa bình lập lại, cỏ lau bắt đầu mọc lên. Chúng mọc trùm lên những hố bom, che phủ những mảnh vỡ của khí tài và cả những hài cốt chưa kịp quy tập. Sắc trắng của cỏ lau như một sự vỗ về, một dải lụa mềm mại xoa dịu những vết sẹo rỉ máu của núi rừng.Ông Lục thường bảo với những người trẻ đi cùng trong hành trình tri ân:
— "Cháu nhìn kìa, cỏ lau trắng thế thôi, nhưng dưới chân nó là xương máu của cha anh đấy. Lau trắng để tang cho người nằm xuống, và cũng để nhắc người sống không được phép lãng quên."Những cơn gió đại ngàn thổi qua, hàng vạn bông lau rung rinh như những cánh tay vẫy chào. Ông Lục cảm thấy như đồng đội mình vẫn còn đó, lẩn khuất trong sắc trắng tinh khôi, bảo vệ biên thùy trong sự im lặng vĩnh cửu.3. Lời nhắn nhủ từ triền lauHành trình tìm lại những mùa xuân lạc vẫn còn tiếp diễn. Mỗi khi một người lính được tìm thấy dưới gốc lau, ông Lục lại thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút.Câu chuyện về Cỏ lau trắng xóa một thời hoa đỏ đã trở thành bản giao hưởng của sự hòa giải giữa con người và thiên nhiên. Sắc trắng của hiện tại chính là sự tiếp nối rực rỡ của sắc đỏ quá khứ. Cỏ lau nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình là một màu trắng thanh thản, nhưng nó được dệt nên từ những nốt nhạc trầm trên dây thép gai và những trái tim yêu nước nồng nàn nhất.
— "Cháu nhìn kìa, cỏ lau trắng thế thôi, nhưng dưới chân nó là xương máu của cha anh đấy. Lau trắng để tang cho người nằm xuống, và cũng để nhắc người sống không được phép lãng quên."Những cơn gió đại ngàn thổi qua, hàng vạn bông lau rung rinh như những cánh tay vẫy chào. Ông Lục cảm thấy như đồng đội mình vẫn còn đó, lẩn khuất trong sắc trắng tinh khôi, bảo vệ biên thùy trong sự im lặng vĩnh cửu.3. Lời nhắn nhủ từ triền lauHành trình tìm lại những mùa xuân lạc vẫn còn tiếp diễn. Mỗi khi một người lính được tìm thấy dưới gốc lau, ông Lục lại thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút.Câu chuyện về Cỏ lau trắng xóa một thời hoa đỏ đã trở thành bản giao hưởng của sự hòa giải giữa con người và thiên nhiên. Sắc trắng của hiện tại chính là sự tiếp nối rực rỡ của sắc đỏ quá khứ. Cỏ lau nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình là một màu trắng thanh thản, nhưng nó được dệt nên từ những nốt nhạc trầm trên dây thép gai và những trái tim yêu nước nồng nàn nhất.



