Cựu Thanh niên xung phong

Cô Lê Thị Tương - Người nữ thanh niên xung phong kiên trung giữa lửa đạn

Người nữ thanh niên xung phong kiên trung giữa lửa đạn

An Giang27/03/2026Xã đoàn Vĩnh Phong (Xã đoàn Vĩnh Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không cần phải tô vẽ nhiều vẫn đủ sức chạm tới người nghe, bởi chính bản thân nó đã quá chân thật. Cuộc đời của cô Lê Thị Tương (bí danh Thu Vân), sinh năm 1951, hiện đang sinh sống tại ấp Căn Cứ, xã Vĩnh Phong, là một hành trình như thế – lặng lẽ nhưng đầy bản lĩnh.

Sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tuổi thơ của cô không gắn liền với sự bình yên. Cô kể, năm đó mới 16 tuổi – cái tuổi còn chưa kịp hiểu hết cuộc đời là gì, cô đã âm thầm đưa ra một quyết định lớn: trốn gia đình để đi theo cách mạng. Không phải vì bốc đồng, mà là vì trong lòng cô lúc đó chỉ có một suy nghĩ rất rõ ràng: “Đất nước cần thì mình đi”. Nghe thì đơn giản, nhưng đặt vào hoàn cảnh chiến tranh ác liệt lúc bấy giờ, đó là một lựa chọn cực kỳ dũng cảm. Từ năm 1966 đến năm 1975, gần trọn một thập kỷ tuổi trẻ của cô gắn liền với chiến trường Hà Tiên và Campuchia. Ở đó, cô không chỉ là một thanh niên xung phong, mà là một người làm được mọi việc. Khi đồng đội bị thương, cô trở thành người cứu thương; khi đơn vị thiếu thốn, cô lo hậu cần; khi cần sự chính xác, cô đảm nhận công việc tài vụ. Mỗi nhiệm vụ là một thử thách, nhưng cô đều hoàn thành bằng tinh thần trách nhiệm và sự kiên cường hiếm có.

Chiến tranh không phải là những câu chuyện hào nhoáng. Đó là những lần hành quân gian khổ, những bữa ăn đạm bạc, những đêm dài thấp thỏm giữa rừng sâu. Cô đã nhiều lần bị thương trong các cuộc càn quét của địch. Mỗi vết thương là một lần đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả, cô vẫn kiên định với con đường mình đã chọn, không một lần chùn bước.

Giữa những tháng ngày khốc liệt ấy, cô gặp chú Nguyễn Văn Lộc – người đồng đội cùng chung chí hướng. Họ đến với nhau bằng sự đồng cảm, bằng niềm tin và sự sẻ chia trong gian khó. Tình yêu của họ không cần những lời hoa mỹ, mà được vun đắp qua từng ngày cùng nhau chiến đấu, cùng nhau vượt qua hiểm nguy. Và rồi, họ trở thành vợ chồng, gắn bó với nhau từ chiến trường cho đến cuộc sống đời thường.

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, cô và chồng trở về quê hương, bắt đầu một chặng đường mới tại ấp Căn Cứ, xã Vĩnh Phong. Từ những người từng đi qua chiến tranh, họ trở thành những người lao động bình dị, xây dựng gia đình, góp phần phát triển quê hương. Dù cuộc sống không tránh khỏi khó khăn, nhưng với ý chí đã được rèn luyện qua năm tháng, họ luôn vững vàng bước tiếp.

Hôm nay, khi nhìn lại cuộc đời của cô Lê Thị Tương, người ta không chỉ thấy một cựu thanh niên xung phong, mà còn thấy hình ảnh của cả một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc. Một thế hệ sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, đối mặt với hiểm nguy để đổi lấy hòa bình cho hôm nay.

Câu chuyện của cô không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để nhắc nhở rằng: có những giá trị được tạo nên từ sự hy sinh thầm lặng – và chính những điều đó mới là thứ bền vững nhất theo thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cô Lê Thị Tương - Người nữ thanh niên xung phong kiên trung giữa lửa đạn | Câu chuyện thời hoa lửa