Cựu chiến binh

“Cố lên, vì Tổ quốc!”

“Cố lên, vì Tổ quốc!”

Thanh Hóa30/01/2026Trịnh văn Toàn (Đoàn xã Hoằng Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Hồng Chiến sinh năm 1966 tại thôn Thần Xuân – mảnh đất bình dị nhưng thấm đẫm truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bác lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, khi ký ức bom đạn còn in hằn trong câu chuyện của người đi trước, khi màu áo lính vẫn là biểu tượng thiêng liêng của lòng trung thành và cống hiến. Chính từ mảnh đất quê hương ấy, trong trái tim người thanh niên trẻ đã sớm nhen lên khát vọng được khoác áo lính, được đứng trong hàng ngũ bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1984, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác Lê Hồng Chiến lên đường nhập ngũ. Ngày rời thôn Thần Xuân, hành trang mang theo không nhiều, nhưng niềm tin, ý chí và lời thề của tuổi trẻ thì vô cùng lớn lao. Khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, bác hiểu rằng từ giây phút ấy, cuộc đời mình đã gắn với hai tiếng Tổ quốc, sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì khi đất nước cần.

Những năm tháng quân ngũ là quãng thời gian thử thách và tôi luyện khắc nghiệt. Trên cương vị người lính mang quân hàm H2, bác Lê Hồng Chiến trực tiếp tham gia huấn luyện, công tác và thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn. Những buổi huấn luyện nghiêm khắc, những đêm trực dài trong giá lạnh, những cuộc hành quân gian nan đã rèn giũa nên bản lĩnh của người lính trẻ. Mồ hôi đổ xuống thao trường, đôi khi là nước mắt thầm lặng của nỗi nhớ nhà, tất cả hòa quyện thành sức mạnh để bác và đồng đội đứng vững trước mọi thử thách.

“Thời hoa lửa” trong ký ức của bác Chiến không chỉ là gian khổ, mà còn là những tháng ngày rực cháy lý tưởng. Đó là tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn, là những cái nắm tay siết chặt trong giờ phút khó khăn, là những lời động viên ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh: “Cố lên, vì Tổ quốc!” Chính tinh thần ấy đã giúp người lính trẻ vượt qua mọi mệt mỏi, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, giữ vững niềm tin và ý chí của người quân nhân cách mạng.

Đến năm 1987, bác Lê Hồng Chiến xuất ngũ, khép lại 3 năm gắn bó với quân đội. Rời xa doanh trại, rời xa tiếng kèn, tiếng lệnh, nhưng phẩm chất người lính thì vẫn còn nguyên vẹn trong từng suy nghĩ, hành động. Trở về quê hương thôn Thần Xuân, bác mang theo ký ức hào hùng của một thời tuổi trẻ đã sống, đã cống hiến trong màu áo lính – ký ức không bao giờ phai mờ theo năm tháng.

Hôm nay, khi nhắc lại ký ức thời hoa lửa, ánh mắt bác Lê Hồng Chiến vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là niềm tự hào của một người đã hiến dâng những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện của bác không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là khúc tráng ca về tuổi trẻ Việt Nam – sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng hy sinh để đất nước được bình yên, để thế hệ hôm nay và mai sau được sống trong hòa bình, độc lập và tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn