Người có công giúp đỡ cách mạng

Cô Liên xung phong - Lá đơn viết bằng máu

Nguyễn Thị Bích Liên sinh năm 1948, quê tại xã Nam Phú, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên sau điều chỉnh địa giới). Năm 1965, khi mới 17 tuổi, nghe tin đất nước cần thanh niên lên đường chống Mỹ, bà tha thiết xin gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Tuy nhiên, vì còn quá trẻ nên đơn tình nguyện nhiều lần không được chấp nhận.

Lai Châu16/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Bích Liên sinh năm 1948, quê tại xã Nam Phú, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên sau điều chỉnh địa giới). Năm 1965, khi mới 17 tuổi, nghe tin đất nước cần thanh niên lên đường chống Mỹ, bà tha thiết xin gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Tuy nhiên, vì còn quá trẻ nên đơn tình nguyện nhiều lần không được chấp nhận.

Không muốn bỏ lỡ cơ hội cống hiến, cô gái nhỏ đã dùng chính đầu ngón tay mình chích máu, viết lại lá đơn xin nhập ngũ bằng máu. Trong lá đơn ấy, bà bày tỏ quyết tâm: nếu Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu, làm bất cứ việc gì. Sự quyết tâm ấy đã khiến cấp trên xúc động và chấp nhận nguyện vọng của bà.

Được phân công làm nhiệm vụ trên các tuyến giao thông chiến lược, Nguyễn Thị Bích Liên cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho xe chở lương thực và vũ khí ra tiền tuyến. Công việc tưởng chừng chỉ là cầm cuốc, cầm xẻng, nhưng mỗi lần ra mặt đường là một lần đối diện với bom đạn.

Bà từng kể rằng, nhiều hôm vừa lấp xong một hố bom thì máy bay lại quay lại ném tiếp. Cả đội phải lao xuống hầm trú ẩn, rồi khi tiếng bom vừa dứt lại chạy lên mặt đường làm việc ngay. Có những bữa cơm đang ăn phải bỏ dở, có những đêm thức trắng chỉ để giữ cho tuyến đường không bị ách tắc.

Trong thời gian chiến đấu, Nguyễn Thị Bích Liên lập nhiều thành tích xuất sắc và ba lần được tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ". Nhưng khi nhắc về quá khứ, bà không nói nhiều về phần thưởng mà thường nhắc đến những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa. Bà cho rằng mình chỉ là người may mắn được sống để kể lại câu chuyện của một thế hệ thanh niên đã dành cả tuổi xuân cho đất nước.

Đến nay, mỗi dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, cô vẫn kể về lá đơn viết bằng máu năm nào như một lời nhắn gửi: lòng yêu nước không phải là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ sự sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn