CÔ LỰU – NGƯỜI GIỮ TRẠM THƯƠNG BINH GIỮA RỪNG SÂU
1. Trạm cứu thương không mái
Trạm của cô Lựu chỉ là túp lán ghép vội, che bằng lá rừng. Mưa xuống là ướt, gió tạt là lạnh, nhưng nơi ấy là nơi níu giữ sự sống cho bao người.
2. Đêm dài hơn ngày
Cô Lựu quen thức trắng. Ban đêm, tiếng rên của thương binh hòa với tiếng côn trùng rừng sâu. Cô lấy lá rừng thay băng, đun nước suối thay thuốc.
3. Khi trạm bị lộ
Giặc ném bom trúng khu rừng. Lán sập. Cô kéo từng thương binh xuống hố tránh bom, thân mình che lên trên.
4. Khoảnh khắc cuối
Mảnh bom cướp đi sinh mạng cô Lựu khi cô đang băng vết thương cho người khác. Tay cô vẫn giữ chặt cuộn băng vải.
5. Lán rừng thành di tích
Sau hòa bình, người ta dựng lại lán nhỏ, gọi đó là “trạm Lựu” – nơi một người phụ nữ đã ở lại với rừng mãi mãi.


