CỌ MÁU TRÊN TRẠM PHÁT SÓNG
CỌ MÁU TRÊN TRẠM PHÁT SÓNG Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Mẫn (sinh năm 1943, cựu kỹ thuật viên vô tuyến điện, Trạm Phát sóng Mè Lửa). Mô tả câu chuyện: Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ phá hoại miền Bắc, các trạm phát sóng truyền thanh địa phương là "mắt xích" tinh thần đặc biệt quan trọng, vừa truyền lệnh báo động bom đạn, vừa chuyển tải lời kêu gọi thi đua sản xuất và chiến đấu. Câu chuyện ghi lại đêm kiên cường nối lại dòng sóng điện của ông Trần Mẫn cùng đồng nghiệp giữa vòng vây không kích, giữ vững tiếng nói hậu phương kiên cường.
CỌ MÁU TRÊN TRẠM PHÁT SÓNG
Nhân chứng lịch sử: Ông Trần Mẫn (sinh năm 1943, cựu kỹ thuật viên vô tuyến điện, Trạm Phát sóng Mè Lửa).
Mô tả câu chuyện:
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ phá hoại miền Bắc, các trạm phát sóng truyền thanh địa phương là "mắt xích" tinh thần đặc biệt quan trọng, vừa truyền lệnh báo động bom đạn, vừa chuyển tải lời kêu gọi thi đua sản xuất và chiến đấu. Câu chuyện ghi lại đêm kiên cường nối lại dòng sóng điện của ông Trần Mẫn cùng đồng nghiệp giữa vòng vây không kích, giữ vững tiếng nói hậu phương kiên cường.
Nội dung chi tiết:
Những năm 1968–1972, vùng trung du Phú Thọ trở thành địa bàn trung chuyển và sơ tán quan trọng. Trên một ngọn đồi thuộc vùng Mè Lửa, trạm phát sóng truyền thanh dã chiến được dựng lên dưới các căn hầm gạch nửa chìm nửa nổi, ẩn mình dưới những đồi cọ xanh ngút ngàn. Giữ cho tiếng loa truyền thanh không bị đứt đoạn là mệnh lệnh sống còn của những người lính kỹ thuật áo xám.
Đêm tháng 5 năm 1972, mưa rào trút xuống trung du. Không quân Mỹ huy động tốp F-4 bất ngờ tập kích khu vực đồi Mè Lửa nhằm triệt hạ đường dây thông tin. Một chuỗi bom tọa độ dội xuống, làm rung chuyển rặng cọ, đánh sập một phần mái hầm máy và quật đứt văng cột ăng-ten chính.
Sóng đài vụt tắt. Tiếng xè xè kéo dài trên các máy thu thanh toàn vùng.
Trần Mẫn khi ấy 29 tuổi, là trưởng ca trực kỹ thuật. Sau tiếng nổ xé tai, khói bom khét lẹt trùm kín hầm dã chiến. Bêtông gãy đổ đè lên bàn máy, mảnh văng găm nát hệ thống bóng đèn công suất và dây dẫn tín hiệu.
"Ăng-ten gãy rồi! Dây tải ba bị đứt sạch rồi anh Mẫn ơi!" – Tiếng chiến sĩ đài viên gào lên trong đống đổ nát.
Nửa thân người bị đất đá đè nặng, một mảnh sắt tản nhiệt văng trúng đùi khiến Mẫn đau nhói, máu thấm đẫm chiếc quần quân phục. Nhưng Mẫn biết, nếu không khôi phục phát sóng trước rạng sáng, các bản tin chỉ đạo phòng không và thông báo sơ tán cho nhân dân toàn tỉnh sẽ bị ngưng trệ.
Mẫn nghiến răng cào lớp đất đá, bò ra khỏi góc hầm gãy đổ. Ông dùng chiếc khăn quấn chặt vết thương ở đùi, rồi vơ lấy cuộn dây cáp dã chiến dự phòng và chiếc mỏ hàn nhiệt đốt bằng than.
Giữa cơn mưa rừng tầm tã và khói bom chưa kịp tan, Mẫn cùng đồng đội bò lên đỉnh đồi. Cột ăng-ten sắt gãy gập, những tầu cọ cháy rụi rơi lổ đổ. Mẫn lấy dây đai bám chặt vào thân cột gỗ xoan dã chiến còn sót lại, đu người lên cao để nối lại từng mối dây đồng.
Đó là cuộc vật lộn nghẹt thở. Mồ hôi hòa lẫn máu và nước mưa chảy ròng ròng vào mắt cay xè. Bàn tay Mẫn bị đầu dây đồng sắc nhọn đâm tấy đỏ, rướm máu lên từng khúc dây tải. Nhờ sự mần mò kiên trì trong bóng tối, đến 4 giờ sáng, mối nối cuối cùng đã hoàn tất.
Mẫn tụt xuống chân cột, bò về hầm máy, bật công tắc nguồn. Đèn tín hiệu trên bảng điều khiển lóe sáng trở lại.
Đúng 5 giờ sáng, từ chiếc loa màng treo trên ngọn cây cọ cao nhất, tiếng xướng ngôn viên lại vang lên dõng dạc và truyền cảm giữa bình minh trung du: "Đây là Đài Truyền thanh...".
Thanh âm ấy vang xa qua từng đồi cọ, đồng ruộng, mang theo sức sống kiên cường của vùng đất hậu phương. Ông Trần Mẫn gục xuống bên bàn máy, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt bám đầy than đen.
Chiến tranh lùi xa, ông Trần Mẫn trở về cuộc sống đời thường, mái tóc đã điểm bạc theo thời gian. Mỗi lần đi dưới những đồi cọ xanh mát mắt, nghe tiếng loa xã vang vọng vào mỗi sáng sớm, người kỹ thuật viên già lại bồi hồi nhớ về đêm mưa năm ấy — đêm mà ông cùng đồng đội đã dùng máu và mồ hôi để giữ vững nhịp đập của dòn
g sóng quê hương.



