Bài viết

Có Một Mùa Hoa Lửa Ở Đức Phổ

Bài viết tái hiện câu chuyện có thật về bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm trong những năm tháng công tác tại Đức Phổ (Quảng Ngãi). Từ cuốn nhật ký giữa chiến trường, bài viết gửi gắm lòng biết ơn đối với thế hệ đi trước và khẳng định trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay trong việc gìn giữ ký ức lịch sử, tiếp nối ngọn lửa yêu nước trong thời bình.

Quảng Ngãi23/08/2026Võ Đoàn Thị Lệ (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn lửa còn mãi từ cuốn nhật ký ở Đức Phổ

“Kể lại một câu chuyện – Gìn giữ một ký ức – Tiếp nối một thế hệ.”

Có những câu chuyện lịch sử được khắc lên bằng những trận đánh oanh liệt. Cũng có những câu chuyện không bắt đầu bằng tiếng súng hay những bản tin chiến thắng, mà lặng lẽ được viết trong những trang giấy đã ngả màu thời gian. Giữa biết bao ký ức của “thời hoa lửa”, câu chuyện khiến tôi xúc động nhất là về bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – một người con gái Hà Nội đã dành trọn tuổi thanh xuân của chính bản thân mình trên mảnh đất Đức Phổ, Quảng Ngãi.

Là một người lớn lên ở Quảng Ngãi, tôi đã từng đi qua rất nhiều con đường, rất nhiều cánh đồng, nơi mà không phải lúc nào cũng được hình dung bằng hình ảnh yên bình. Ít ai biết được rằng dưới lớp đất bình yên ngày hôm nay đã từng in dấu chân của biết bao người ngã xuống trong chiến tranh. Và chỉ khi đọc cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm", tôi mới cảm nhận rõ hơn rằng lịch sử không chỉ nằm trong những con số hay mốc thời gian, mà còn sống trong những nhịp đập của những con người rất bình dị.

Người bác sĩ bước vào chiến trường bằng trái tim của tuổi trẻ

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống y học. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên nơi hậu phương, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1966, chị đến công tác tại bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những địa bàn chịu nhiều bom đạn trong giai đoạn chiến tranh.

Nữ Anh hùng, liệt sĩ được đặt tên cho xã mới của Quảng Ngãi sau sáp nhập: Bố là bác sĩ, mẹ giảng viên, hy sinh khi chưa tròn 28 tuổiBook Club: Last Night I Dreamed of Peace Pt. 2 | Finding delight.Tưởng niệm 54 năm ngày anh hùng liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh

Tôi từng nghĩ người bác sĩ chỉ có nhiệm vụ chữa bệnh. Nhưng khi đọc xong cuốn nhật ký của chị, tôi nhận rằng, ở thời chiến trường, chiếc áo blouse trắng của chị không chỉ gánh vác một trách nhiệm của một người làm nghề y mà còn gánh trên mình nhiều trách nhiệm hơn thế. Chị vừa băng bó vết thương, vừa động viên thương binh, vừa lo từng bữa ăn, từng viên thuốc ít ỏi. Có những ngày bệnh xá phải liên tục di chuyển để tránh bom. Có những đêm chị thức trắng bên những ca cấp cứu. Giữa rừng sâu, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, chị vẫn kiên trì giữ lấy lời thề của người thầy thuốc: "cứu người đến hơi thở cuối cùng".

Điều khiến tôi xúc động là chị không hiện lên như một nhân vật “phi thường” xa vời. Trong nhật ký, chị vẫn là một cô gái hai mươi mấy tuổi biết nhớ mẹ, nhớ Hà Nội, biết lo lắng cho đồng đội và biết mơ về ngày đất nước hòa bình. Chính sự chân thực ấy khiến người đọc nhận ra rằng những anh hùng của dân tộc của đất nước ta trước hết cũng chỉ là những con người bình thường, chỉ khác ở chỗ họ dám đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng của mình.

Cuốn nhật ký không chỉ kể về chiến tranh

Nếu chỉ nhìn vào lịch sử, người ta sẽ nhớ ngày 22 tháng 6 năm 1970 là ngày Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi trên đường làm nhiệm vụ. Nhưng nếu đọc những trang nhật ký chị để lại, người ta sẽ nhớ đến một tâm hồn luôn giữ được ánh sáng giữa những ngày tăm tối nhất.

Nhật Ký Đặng Thùy Trâm (Tái Bản 2026) – Cá Chép BookstoreNhật ký Đặng Thùy TrâmDang Thuy Tram by siwawuth on DeviantArt

Có những dòng viết về đồng đội đã ngã xuống khiến người đọc nghẹn lại. Có những đoạn chị tự nhắc mình phải mạnh mẽ hơn sau những mất mát liên tiếp. Và cũng có những khoảnh khắc rất đời thường khi chị kể về cơn mưa rừng, về một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh hay niềm vui nhỏ bé khi cứu được một thương binh.

Chính những chi tiết giản dị ấy làm cho cuốn nhật ký vượt khỏi khuôn khổ của một tư liệu lịch sử. Nó trở thành tiếng nói của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, đã yêu và đã hy sinh bằng tất cả sự chân thành.

Tôi đặc biệt ấn tượng khi biết rằng cuốn nhật ký từng đứng trước nguy cơ bị thiêu hủy sau khi chị hy sinh. Cựu binh Mỹ Frederic Whitehurst, khi tham gia thu giữ tài liệu, đã được một đồng đội khuyên rằng: “Đừng đốt cuốn này. Trong đó có lửa.” Chính quyết định giữ lại cuốn nhật ký ấy đã mở đầu cho một hành trình đặc biệt kéo dài hơn ba mươi năm.

Đến năm 2005, Nhật ký Đặng Thùy Trâm được trao lại cho gia đình và xuất bản tại Việt Nam, trở thành một hiện tượng xuất bản, chạm đến trái tim của hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Tôi nghĩ điều khiến cuốn sách được yêu mến không phải vì nó kể về chiến thắng hay thất bại, mà vì nó kể về lòng nhân ái – điều không bao giờ mất đi ngay cả trong chiến tranh.

Quảng Ngãi – nơi ký ức vẫn còn hiện hữu

Quảng Ngãi không chỉ là nơi Đặng Thùy Trâm đã sống những năm tháng cuối đời. Đây còn là vùng đất ghi dấu nhiều sự kiện đau thương nhưng cũng rất hào hùng của dân tộc.

Cập nhật bản đồ quy hoạch huyện Tư Nghĩa Quảng Ngãi mới nhấtKhu di tích Đặng Thùy Trâm

Hôm nay, khi đi qua Đức Phổ, rất khó để tưởng tượng rằng nơi đây từng là chiến trường ác liệt. Những con đường rộng mở, những hàng cây xanh, những cánh đồng lúa nối dài và tiếng cười của học sinh tan trường tạo nên một bức tranh hoàn toàn khác với những gì cuốn nhật ký từng miêu tả.

Có lẽ đó chính là điều ý nghĩa nhất của hòa bình. Hòa bình không chỉ là sự im lặng của tiếng súng, mà còn là quyền được lớn lên trong một đất nước độc lập, được đến trường mỗi ngày, được theo đuổi ước mơ mà không phải lo sợ bom rơi hay chia ly.

Là người con của Quảng Ngãi, tôi càng cảm thấy câu chuyện của Đặng Thùy Trâm không hề xa lạ. Nó giống như một lời nhắc nhở rằng trên chính quê hương mình đã có những người từng đánh đổi tuổi trẻ để thế hệ hôm nay được sống trong bình yên.

Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay

Tôi sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa vài thập kỷ. Tôi chưa từng trải qua những năm tháng thiếu ăn, thiếu mặc hay phải chạy qua hầm trú ẩn. Thế nhưng, khoảng cách về thời gian không có nghĩa là chúng tôi được phép quên đi những gì thế hệ trước đã đánh đổi.

Là sinh viên ngành Sư phạm Tiếng Anh, tôi nghĩ trách nhiệm của mình không chỉ là học tốt chuyên môn. Trong tương lai, khi đứng trên bục giảng, tôi mong mình có thể kể cho học sinh những câu chuyện như của Đặng Thùy Trâm bằng một cách gần gũi, chân thực để các em hiểu rằng lịch sử không phải là những trang sách khô cứng, mà là những cuộc đời đã từng hiện hữu.

Tôi cũng nhận ra rằng lòng yêu nước trong thời bình không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều quá lớn lao. Nó có thể bắt đầu bằng việc học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, giữ gìn những giá trị văn hóa của quê hương, biết ơn những người đã hy sinh và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Ngày nay, tuổi trẻ có nhiều cơ hội hơn: được học tập, được tiếp cận tri thức toàn cầu, được sử dụng ngoại ngữ để kết nối với thế giới. Chính vì vậy, chúng tôi càng cần sử dụng những cơ hội ấy để lan tỏa hình ảnh đẹp của Việt Nam và kể cho bạn bè quốc tế về những con người như Đặng Thùy Trâm – những người đã biến lòng yêu nước thành hành động cụ thể.

Khi ngọn lửa vẫn tiếp tục cháy

Có người từng nói rằng thời gian có thể làm phai màu giấy, nhưng không thể làm phai những điều được viết bằng trái tim.

Mỗi lần nghĩ đến Đặng Thùy Trâm, tôi không chỉ nhớ đến một nữ bác sĩ đã hy sinh ở tuổi hai mươi bảy. Tôi nhớ đến hình ảnh một cô gái trẻ dám bước vào nơi gian khổ nhất để cứu người. Tôi nhớ đến cuốn nhật ký đã vượt qua chiến tranh, vượt qua biên giới và vượt qua cả sự chia cắt của thời gian để trở về với quê hương.

Có lẽ, điều đẹp nhất mà “thời hoa lửa” để lại không chỉ là chiến thắng của dân tộc, mà còn là bài học về lòng nhân ái, sự kiên cường và tinh thần cống hiến. Ngọn lửa trong cuốn nhật ký năm nào vẫn chưa bao giờ tắt. Nó đang được truyền lại cho thế hệ hôm nay như một ngọn đèn nhỏ soi đường, nhắc chúng tôi biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp tục viết nên những trang đẹp nhất của đất nước trong thời bình.

Bởi lịch sử sẽ chỉ thực sự sống mãi khi mỗi thế hệ đều biết lắng nghe, gìn giữ và tiếp nối những ký ức đã được viết nên bằng cả một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn