Cựu chiến binh

Có một mùa ký ức nằm lại bên hiên nhà

Câu chuyện về cựu chiến binh Đào Đỗ Phúc, sinh năm 1960, dân tộc Kinh, quê Đồng Xuân – một người thuộc thế hệ đã trưởng thành qua những năm tháng đất nước nhiều gian khó. Thời gian đã đi qua, nhưng ký ức về tuổi trẻ, quê hương và một thời không thể nào quên vẫn còn ở lại.

Thanh Hóa16/09/2026Đoàn xã Hóa Quỳ (Xã Hóa Quỳ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ mái nhà Đồng Xuân đến những năm tháng xa quê

Sinh năm 1960, ông Đào Đỗ Phúc lớn lên ở Đồng Xuân, trong một miền quê đã in sâu vào ký ức bằng những con đường làng, hàng cây, mái nhà và những mùa lúa nối tiếp nhau.

Tuổi thơ của thế hệ ông gắn với một đất nước còn nhiều khó khăn. Khi những năm tháng tuổi trẻ bắt đầu, cuộc sống riêng của mỗi người cũng đứng trước những lựa chọn mà hôm nay nhìn lại mới thấy hết sự lớn lao.

Có những người rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ. Phía sau họ là cha mẹ, anh em, là người thân và những điều thân thuộc chưa kịp nói hết. Phía trước là một chặng đường dài không ai có thể biết trước sẽ đi qua những gì.

Ông Đào Đỗ Phúc cũng mang theo mình ký ức về Đồng Xuân trong những năm tháng ấy.

Tuổi trẻ gửi lại nơi những miền đất xa

Nhắc về một thế hệ từng sống trong chiến tranh, đôi khi không cần quá nhiều lời kể về những điều dữ dội. Bởi điều đọng lại lâu nhất lại thường là những khoảnh khắc rất đời thường.

Một buổi chiều nhớ nhà.

Một lá thư mong mãi mới đến.

Một lần nghe tin quê nhà bình yên.

Một bữa cơm đơn sơ giữa những ngày xa xứ.

Những người lính năm ấy đi qua những miền đất của chiến tranh với hành trang không chỉ là ba lô và màu áo lính, mà còn có hình bóng quê nhà luôn ở phía sau.

Trong ký ức của cả một thế hệ, những địa danh như Quảng Bình, Quảng Trị, Tây Ninh… đã trở thành những dấu mốc gắn với một thời đất nước đầy biến động. Ở mỗi nơi, biết bao người đã gửi lại tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả cuộc đời mình.

Và cũng chính từ những năm tháng ấy, hai chữ hòa bình trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Ngày trở về, quê hương vẫn là nơi để nhớ

Rồi chiến tranh lùi lại phía sau.

Những người lính trở về với quê hương, bắt đầu lại cuộc sống bằng những công việc bình dị. Không còn những ngày hành quân, không còn những tháng năm xa nhà, trước mắt họ là ruộng đồng, gia đình và cuộc sống đang từng bước đổi thay.

Quê hương Đồng Xuân cũng vậy.

Những con đường ngày trước có thể đã khác. Những mái nhà cũ có thể đã thay đổi. Những người từng quen biết năm nào có người đã đi xa, người tóc đã bạc, người vẫn còn ngồi bên hiên nhà kể lại chuyện cũ.

Chỉ có ký ức là dường như vẫn ở đó.

Một người từng đi qua những năm tháng gian khó sẽ hiểu rằng, điều quý giá nhất đôi khi chẳng phải là những gì lớn lao, mà chính là được trở về và nhìn thấy quê hương bình yên.

Dấu chân của một thế hệ

Hôm nay, ông Đào Đỗ Phúc đã bước sang tuổi mà những năm tháng tuổi trẻ đã trở thành một phần của ký ức.

Nhưng ký ức ấy không chỉ thuộc về riêng ông.

Đó còn là câu chuyện của cả một thế hệ đã trưởng thành trong những năm tháng đất nước nhiều biến động; những người đã dành những năm đẹp nhất của đời mình cho quê hương, đất nước, để rồi trở về tiếp tục sống một cuộc đời bình dị giữa chính nơi mình đã sinh ra.

Là một Đảng viên, ông tiếp tục mang theo những giá trị được hun đúc qua năm tháng. Không cần những lời kể hào nhoáng, chính cuộc đời bình dị của những người từng đi qua chiến tranh đã là một cách nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Để mỗi khi nhìn những đứa trẻ chạy trên con đường làng, nghe tiếng gọi nhau giữa buổi chiều quê, ta càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Xin được tri ân ông Đào Đỗ Phúc – người con Đồng Xuân đã đi qua một thời tuổi trẻ nhiều gian khó; và tri ân những thế hệ đã góp một phần thanh xuân của mình để quê hương có được những ngày bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Có một mùa ký ức nằm lại bên hiên nhà | Câu chuyện thời hoa lửa