Có một người Mẹ đã sống và hy sinh trọn đời cho Tổ quốc – Mẹ Trần Thị Hai
Mẹ sinh năm 1912, lớn lên trong cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân. Cuộc đời Mẹ gắn với ruộng vườn, bếp lửa, với những ngày lam lũ nuôi chồng, nuôi con. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Thiện và sinh được hai người con trai. Đối với Mẹ, hai người con là tất cả niềm hy vọng, là chỗ dựa tinh thần trong cuộc sống nhiều nhọc nhằn nơi làng quê ven biển.
Trên mảnh đất Trường Long Hòa giàu truyền thống cách mạng, nơi từng con sóng biển hòa cùng những năm tháng khói lửa của dân tộc, có một người Mẹ đã sống và hy sinh trọn đời cho Tổ quốc – Mẹ Trần Thị Hai, Bà mẹ Việt Nam anh hùng của quê hương Duyên Hải.
Mẹ sinh năm 1912, lớn lên trong cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân. Cuộc đời Mẹ gắn với ruộng vườn, bếp lửa, với những ngày lam lũ nuôi chồng, nuôi con. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Thiện và sinh được hai người con trai. Đối với Mẹ, hai người con là tất cả niềm hy vọng, là chỗ dựa tinh thần trong cuộc sống nhiều nhọc nhằn nơi làng quê ven biển.
Khi đất nước bước vào các cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, gia đình nhỏ ấy đã hòa mình trọn vẹn vào dòng chảy lớn của lịch sử. Hai người con trai của Mẹ đã sớm giác ngộ cách mạng, gác lại tuổi trẻ và hạnh phúc riêng để dấn thân vì độc lập, tự do của dân tộc. Mẹ tiễn con đi với trái tim người mẹ đầy lo âu, nhưng sâu thẳm là niềm tin sắt son vào con đường mà các con đã lựa chọn.
Người con trai đầu, liệt sĩ Nguyễn Văn Cương, tham gia cách mạng ngày 10/4/1951, là cán bộ binh vận trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ngay trong ngày đầu nhận nhiệm vụ, anh đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin con ngã xuống đến với Mẹ như một nhát dao cắt sâu vào tim. Mất con đầu lòng trong những năm tháng gian khổ nhất của cuộc kháng chiến, nỗi đau ấy tưởng chừng không gì bù đắp nổi, nhưng Mẹ vẫn lặng lẽ chịu đựng, biến đau thương thành niềm tin vào thắng lợi của dân tộc.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại tiếp tục cướp đi của Mẹ người con trai thứ hai. Liệt sĩ Nguyễn Sơn Lâm, sinh năm 1940, giữ chức vụ Đại đội trưởng, là cán bộ chỉ huy trực tiếp chiến đấu trên chiến trường ác liệt. Ngày 15/7/1967, anh đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Hai người con, hai lần hy sinh, để lại cho Mẹ Trần Thị Hai nỗi đau tận cùng của người mẹ mất hết máu thịt của mình.
Dù mang trong lòng nỗi đau không gì bù đắp, Mẹ Trần Thị Hai vẫn một lòng son sắt với cách mạng. Mẹ không than trách, không oán hờn, mà lặng lẽ chịu đựng, gửi trọn niềm tin vào Đảng, vào Nhân dân, vào ngày đất nước được độc lập, thống nhất. Cuộc đời ngắn ngủi của Mẹ khép lại năm 1967, khi cuộc kháng chiến còn chưa kết thúc, nhưng sự hy sinh thầm lặng và cao cả của Mẹ đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước.
Ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu ấy là sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với một người Mẹ đã hiến dâng trọn vẹn những gì thiêng liêng nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Mẹ Trần Thị Hai nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta phải luôn khắc ghi đạo lý “uống nước nhớ nguồn”. Độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của các anh hùng liệt sĩ và bằng nước mắt, sự hy sinh thầm lặng của những người Mẹ anh hùng. Trách nhiệm của thế hệ trẻ là sống xứng đáng với những hy sinh ấy: biết trân trọng hòa bình, không ngừng học tập, rèn luyện, cống hiến trí tuệ và sức lực để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh, bền vững.
Mẹ đã đi xa, nhưng hình ảnh người Mẹ quê Trường Long Hòa – bình dị mà kiên trung – vẫn còn mãi trong lòng quê hương Duyên Hải, như ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt, soi sáng con đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



