CÓ MỘT NỖI NHỚ NHÀ ĐI THEO NGƯỜI LÍNH
Trong câu chuyện về những năm tháng quân ngũ của bác Lê Xuân Thiện, có lẽ điều khó quên nhất không chỉ là những ngày làm nhiệm vụ, mà còn là những lúc nỗi nhớ quê nhà bất chợt ùa về. Bác sinh năm 1957, nhập ngũ năm 1974, khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ một chàng trai quen với mái nhà, con đường làng và những người thân yêu, bác bước vào cuộc sống quân ngũ – một cuộc sống mà khoảng cách với quê hương đôi khi được tính bằng những tháng ngày dài đằng đẵng.
Những ngày đầu xa nhà, nỗi nhớ có lẽ còn nguyên hình dáng. Nhớ người thân, nhớ quê, nhớ những điều tưởng như rất bình thường của cuộc sống. Nhưng người lính không thể ngày nào cũng nói rằng mình nhớ nhà. Nỗi nhớ dần được cất vào trong lòng, giống như một lá thư không gửi, càng để lâu càng nhiều chữ.
Có những buổi chiều sau giờ làm nhiệm vụ, khi mọi người đã tạm nghỉ, người lính có thể bất chợt nghĩ về quê. Một hình ảnh rất nhỏ cũng đủ kéo cả quê nhà trở về trong ký ức: một con đường, một mái nhà, một bữa cơm gia đình hay tiếng gọi thân quen của người mẹ.
Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa người lính và quê hương dường như không còn được tính bằng những con đường dài bao nhiêu cây số.
Nó được tính bằng nỗi nhớ.
Nỗi nhớ nhà của người lính có một điều rất lạ. Nó không phải lúc nào cũng ồn ào. Nhiều khi chỉ là một thoáng im lặng giữa những người đồng đội. Chỉ là một buổi chiều nhìn về phía xa. Chỉ là khi nghe ai đó nhắc đến quê mình, trong lòng bỗng chùng xuống.
Rồi người lính lại trở về với công việc.
Bởi nhớ nhà là một chuyện.
Còn nhiệm vụ là một chuyện khác.
Có lẽ đó cũng là một trong những bài học mà những năm tháng quân ngũ đã dạy bác Thiện: có những điều rất muốn, nhưng chưa thể làm ngay; có những nơi rất nhớ, nhưng chưa thể trở về.
Thế là nỗi nhớ được gói lại.
Ngày mai lại tiếp tục.
Rồi ngày kia.
Rồi những ngày sau nữa.
Mười một năm trong quân ngũ cứ thế trôi qua.
Năm 1985, bác Thiện xuất ngũ.
Sau mười một năm, người lính cuối cùng cũng có thể trở về với quê hương bằng một chuyến trở về thực sự, chứ không chỉ bằng những lần trở về trong ký ức.
Có lẽ lúc ấy, bác mới hiểu hết nỗi nhớ của những năm tháng xa nhà đã lớn đến nhường nào.
Bởi khi đã đứng trước quê hương, người ta mới nhận ra rằng có những thứ mình từng nghĩ là bình thường lại chính là những điều mình nhớ nhất.
Một con đường quen.
Một mái nhà.
Một tiếng gọi.
Một bữa cơm có những người thân yêu.
Những điều ấy không cần phải lớn lao. Nhưng sau một quãng thời gian dài xa cách, chúng trở thành những thứ quý giá.
Mười một năm quân ngũ đã khép lại, nhưng nỗi nhớ nhà từng theo bác trong những năm tháng ấy có lẽ không bao giờ hoàn toàn biến mất. Nó trở thành một phần của ký ức, giống như một vệt nắng nằm lại trên trang sách cũ – thời gian có thể làm trang giấy úa màu, nhưng chỉ cần mở ra, ánh nắng của ngày xưa vẫn hiện về.
Nhìn lại cuộc đời của bác Lê Xuân Thiện hôm nay, điều khiến người ta xúc động không chỉ là việc bác đã dành mười một năm tuổi trẻ trong quân ngũ. Đó còn là cách một người lính đã mang theo nỗi nhớ quê hương suốt chặng đường dài nhưng vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình.
Bởi người lính cũng là một người con.
Cũng biết nhớ nhà.
Cũng có những lúc yếu lòng.
Nhưng điều làm nên vẻ đẹp của người lính chính là dù trong lòng hướng về mái nhà thân thuộc, đôi chân vẫn bước về phía nhiệm vụ.
Và có lẽ, trong chiếc ba lô của người lính năm ấy, ngoài những vật dụng cần thiết, còn có một thứ không bao giờ nhìn thấy được: quê hương.
Bác đã mang quê hương theo mình suốt mười một năm.
Để rồi đến năm 1985, bác trở về.
Sau một hành trình dài, người lính lại đứng trên mảnh đất mình từng rời đi.
Nỗi nhớ đã đi cùng bác suốt chặng đường. Và cuối cùng, nó cũng tìm được đường trở về nhà.



