Có một thế hệ sống trọn hai chữ NHIỆM VỤ
Câu chuyện là lời tự sự đầy xúc động của một cựu Thanh niên xung phong về những nhiệm vụ thiêng liêng trong chiến tranh và thời kỳ tái thiết đất nước. Qua từng nhiệm vụ cụ thể – mở đường, giữ đường, vận chuyển, xây dựng, khôi phục kinh tế – nhân chứng khẳng định rằng tinh thần xung phong không chỉ là ký ức, mà là trách nhiệm được trao truyền cho thế hệ trẻ hôm nay.
ói với chúng tôi một câu rất đơn giản:
“Cả tuổi trẻ của chúng tôi gói gọn trong hai chữ: NHIỆM VỤ.”
Không phải vinh quang.
Không phải danh hiệu.
Chỉ là nhiệm vụ.
Trong những năm tháng chiến tranh, lực lượng Thanh niên xung phong được giao những công việc khó khăn và nguy hiểm nhất. Khi bom đạn cày nát mặt đường, họ là những người đầu tiên có mặt. Khi cầu bị đánh sập, họ bắc cầu tạm. Khi tuyến vận tải bị chia cắt, họ san lấp trong đêm để xe kịp lăn bánh.
“Chậm một giờ là tiền tuyến thiếu lương thực, thiếu đạn dược.” – bác nói.
Vì thế, không ai được phép chậm.
Nhiệm vụ của họ không chỉ là mở đường mà còn là giữ đường. Không chỉ là vận chuyển mà còn là bảo vệ mạch sống của chiến trường. Những đôi vai trẻ gùi từng bao gạo, từng thùng đạn vượt qua dốc cao, suối sâu. Mưa rừng lạnh buốt, sốt rét rừng hành hạ, nhưng không ai bỏ vị trí.
Có những đồng đội đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ. Họ ra đi ở tuổi mười tám, đôi mươi – độ tuổi đáng lẽ còn nhiều ước mơ phía trước. Nhưng họ không kịp sống cho riêng mình.
Bác lặng đi một lúc rồi nói:
“Chúng tôi không có quyền chọn nhiệm vụ dễ. Chỉ có quyền hoàn thành nhiệm vụ được giao.”
Chiến tranh qua đi, nhiệm vụ không kết thúc.
Những Thanh niên xung phong trở về quê hương lại tiếp tục gánh vác trách nhiệm mới: khôi phục cầu đường, khai hoang ruộng đất, phát triển sản xuất, xây dựng gia đình, giáo dục con cháu.
Tinh thần nhận nhiệm vụ năm xưa trở thành lối sống. Việc chung của thôn xóm – sẵn sàng tham gia. Công việc khó – không thoái thác.
Bác nhìn chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa tin tưởng:
“Thời của chúng tôi là bom đạn. Thời của các cháu là hội nhập và phát triển. Nhưng dù thời nào, thanh niên cũng phải đi đầu.”
Chúng tôi hiểu rằng:
Nhiệm vụ của thanh niên hôm nay không còn là san lấp hố bom, nhưng là:
Học tập và làm chủ tri thức
Xung kích trong chuyển đổi số
Tham gia xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh
Bảo vệ môi trường, giữ gìn bản sắc văn hóa
Phát triển kinh tế địa phương
Góp phần giữ vững an ninh trật tự
Nếu thế hệ trước giữ mạch giao thông cho đất nước không bị đứt đoạn, thì thế hệ hôm nay phải giữ mạch phát triển không bị chững lại.
Cao trào của câu chuyện không nằm ở tiếng bom năm ấy, mà nằm ở câu hỏi bác dành cho chúng tôi:
“Các cháu có sẵn sàng nhận nhiệm vụ của thời mình không?”
Câu hỏi ấy không ồn ào, nhưng khiến chúng tôi suy nghĩ rất lâu.
Bởi tiếp nối truyền thống không phải là kể lại quá khứ, mà là hành động trong hiện tại.
Có một thế hệ đã sống trọn hai chữ NHIỆM VỤ.
Họ không chọn việc nhẹ nhàng.
Họ không chọn bình yên cho riêng mình.
Họ chọn trách nhiệm.
Và hôm nay, ngọn lửa ấy đang được trao lại.
Chúng tôi tin rằng, khi thanh niên còn dám nhận việc khó, còn dám đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, thì tinh thần Thanh niên xung phong sẽ không bao giờ tắt.
Bởi mỗi thời đại đều có nhiệm vụ riêng.
Và chỉ khi hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, chúng ta mới xứng đáng với thế hệ đã hy sinh cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.



