Bài viết

Có một thời để nhớ – Khúc tâm tình của những người con đất thép

Bài viết là một nốt lặng đầy cảm xúc, nhìn lại chặng đường gian khổ nhưng hào hùng của quân dân Long An. "Có một thời để nhớ" không chỉ là hoài niệm về quá khứ mà là sự tri ân bản lĩnh bám trụ và lòng tận trung son sắt của một thế hệ đã đi qua khói lửa, khẳng định rằng những ký ức ấy chính là điểm tựa vững chắc cho sự rạng rỡ và phồn vinh của quê hương hôm nay.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", mỗi người đều giữ riêng trong tim mình một khoảng trời mang tên "thời để nhớ". Đó là những năm tháng vùng biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ chìm trong khói đạn, nhưng cũng là lúc tình người và lòng yêu nước tỏa sáng rực rỡ nhất. Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", khi pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn, quân dân ta đã bám trụ với niềm tin sắt đá và lời thề "Độc lập hay là chết". "Thời để nhớ" ấy được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu đào của những người con tận trung với Đảng, tận hiến với quê hương.

Ký ức ấy gọi tên những chiến sĩ đặc công mưu trí, những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường đã xếp bút nghiên để cầm súng bảo vệ cửa ngõ Tây Ninh. Dọc các cung đường đất đỏ sát đồn giặc hay trong bóng tối sâu thẳm của địa đạo Đức Huệ, hình ảnh chiếc ba lô cũ và đôi dép cao su đã trở thành biểu tượng của một thời gian lao mà anh dũng. Bản lĩnh thép của họ không chỉ thể hiện ở những trận đánh "xuất quỷ nhập thần" mà còn ở sự kiên trì bám trụ đất phèn chua mặn đắng, biến mỗi chiến hào thành một pháo đài ngăn bước quân thù. Đó là thời mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc, nhưng lý tưởng rạng rỡ thì luôn vẹn nguyên trong mỗi trái tim hồng.

Điểm tựa thiêng liêng của "thời để nhớ" chính là hình bóng người mẹ đất thép bên hiên nhà lá đơn sơ. Mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình suốt mùa mưa trắng trời. Dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt, mẹ là người giữ lửa, nuôi giấu cán bộ và tiếp sức cho những đoàn quân. Tình yêu quê hương Long An của mẹ vĩ đại đến mức mẹ coi mọi gian khổ đều nhẹ tênh, miễn là đất nước được hòa bình. Sự bám trụ của mẹ chính là sợi dây liên kết bền chặt nhất giữa quá khứ hào hùng và nhịp sống phồn vinh của huyện Đức Hòa hôm nay, nhắc nhở chúng ta về một thời không thể nào quên.

Hôm nay, khi huyện Đức Hòa vươn mình mạnh mẽ với các khu công nghiệp hiện đại và phố thị sầm uất, "thời để nhớ" vẫn luôn hiện hữu trong hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều. Di sản mẹ và cha ông để lại là một vùng đất tự do, nơi mà mỗi bước tiến lên đều mang theo hơi thở của lịch sử.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi lật mở những trang sử của vùng đất thép thành đồng, hãy để ký ức thắp lửa trong tim mình. Hãy mang trí tuệ và khát vọng để xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp. Đó là cách chúng ta trân trọng "một thời để nhớ", để sự rạng rỡ và phồn vinh của quê hương mãi mãi là lời tri ân sâu sắc nhất kính dâng lên những người đã viết nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn