Bài viết

Có một thời như thế

Trần Tấn Khanh

22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một thời, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, những người trẻ tuổi đã tạm gác lại ước mơ riêng để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Họ rời mái nhà thân thuộc, rời những con đường làng quen thuộc, mang theo hành trang giản dị và một niềm tin lớn lao: ngày đất nước hòa bình nhất định sẽ đến.

Ông tôi thường kể rằng, ngày ấy tuổi trẻ không có nhiều lựa chọn. Khi quê hương cần, những chàng trai, cô gái đang ở tuổi đôi mươi sẵn sàng khoác ba lô lên đường. Có người chưa kịp nói lời tạm biệt với người thân, có người chỉ kịp gửi lại mẹ một lời hứa giản dị: “Con sẽ trở về.”

Những ngày tháng nơi chiến trường là những ngày tháng không thể nào quên. Những con đường rừng dài hun hút, những cơn mưa bất chợt, những đêm nằm nghe tiếng động từ xa… Tất cả trở thành một phần ký ức của một thế hệ.

Nhưng giữa những gian khó ấy vẫn có tiếng cười.

Một bữa cơm đạm bạc cũng trở thành niềm vui. Một lá thư từ quê nhà có thể khiến người lính vui suốt nhiều ngày. Một câu chuyện về mẹ, về cha, về người thân nơi quê nhà đủ làm những người trẻ xa quê cảm thấy mình vẫn còn được chở che.

Có những đêm, sau một ngày dài, họ ngồi bên nhau kể về những ước mơ còn dang dở. Người muốn trở về làm ruộng, người mong được đi học tiếp, người ước có một gia đình nhỏ. Họ nói về tương lai bằng tất cả sự hồn nhiên của tuổi trẻ, dù phía trước vẫn còn nhiều điều không ai biết trước.

Rồi có người đã trở về.

Cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Những người ở lại mang theo ký ức về đồng đội, về những năm tháng tuổi trẻ không thể quay lại. Họ trở về với mái tóc đã bạc, nhưng trong sâu thẳm vẫn là những chàng trai, cô gái của tuổi đôi mươi năm nào.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những con đường xưa được thay bằng những con đường mới. Những cánh đồng từng in dấu chân người lính giờ đã xanh màu lúa. Trẻ em lớn lên trong tiếng cười, được đến trường, được vui chơi và mơ ước về tương lai.

Có một thời như thế...

Một thời tuổi trẻ sống giản dị mà kiên cường. Một thời mà hai chữ Tổ quốc có thể khiến những con người bình thường trở nên phi thường. Một thời mà những ước mơ riêng được đặt sau ước mơ chung của cả dân tộc.

Ngày hôm nay, chúng ta có thể không hiểu hết những gì thế hệ trước đã trải qua. Nhưng chúng ta có thể biết ơn bằng cách trân trọng cuộc sống hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương và cố gắng làm những điều tốt đẹp cho cộng đồng.

Bởi phía sau mỗi ngày bình yên hôm nay là biết bao câu chuyện của ngày hôm qua.

“Có một thời như thế” – một thời đã đi qua, nhưng ký ức, lòng biết ơn và những giá trị mà thế hệ ấy để lại sẽ còn mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn