Có một thời tuổi trẻ
Thời hoa lửa
Có một thời tuổi trẻ hóa thành mây,
Bay qua những đêm dài đầy tiếng súng.
Trái tim nhỏ mà mang trời rộng,
Ôm Tổ quốc vào trong từng nhịp thở âm thầm.
Lửa cháy đỏ không chỉ ở chiến trường,
Mà cháy cả trong niềm tin bất khuất.
Giữa mất mát vẫn nở hoa chân thật,
Hoa của tình người, của lý tưởng không phai.
Có những người đi mãi chẳng quay lại,
Tên còn xanh như lá giữa mùa xuân.
Họ nằm xuống cho đất nước đứng lên,
Cho hôm nay ta bình yên mà sống.
Thời hoa lửa – một thời không chỉ là quá khứ,
Mà là ngọn lửa truyền qua mỗi thế hệ mai sau.



