CÓ MỘT THƯỢNG TƯỚNG VŨ LĂNG KIÊU HÙNG, LÃNG MẠN NHƯ THẾ...
CÓ MỘT THƯỢNG TƯỚNG VŨ LĂNG KIÊU HÙNG, LÃNG MẠN NHƯ THẾ...
"Ngựa ra khỏi phố đi mau quá. Vó ngựa dập vang trên đường nhựa hòa âm với nhịp điệu vui đang rộn rã trong lòng. Cái cảm giác lâng lâng của một sớm mai thức dậy sau một giấc mộng đẹp, khiến anh quên hẳn đi những lo lắng âm thầm mà anh đã nói ra với em hôm qua, trên đồi chè lộng gió. Sương xuống trùm lạnh trên hai vai nhưng sao lòng anh ấm thế. Tới một chỗ đường quặt, anh ghìm ngựa lại, hướng về phía vừa lên ngựa. Phố Bờ Đậu đã khuất hẳn nhưng qua làn sương mờ anh đã thấy rõ hình ảnh em dịu hiền đưa tiễn anh dưới chân đồi sớm nay".
Những ai đã đọc qua dòng thư này hẳn không khỏi bất ngờ khi biết chủ nhân của nó là đồng chí Vũ Lăng (sau này là Thượng tướng) viết ngày 12 tháng 1 năm 1950. Đây chỉ là một trong số vô vàn những bức thư lãng mạn, giàu chất thơ mà ông đã gửi cho người yêu Việt Hoa mà sau này là người bạn đời của mình.
Nhắc đến Thượng tướng Vũ Lăng, chúng ta có thể hình dung ngay ra người Trung đoàn trưởng Trung đoàn 98 đánh đồi C1, chiến dịch Điện Biên Phủ trong kháng chiến chống Pháp, Tư lệnh mặt trận B3 Tây Nguyên trực tiếp mở chiến dịch Tây Nguyên trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Nhưng ít ai biết, ngoài vị tướng trận mạc, ông còn là chủ nhân của những lá thư thấm đẫm chất kiêu hùng mà lãng mạn đến vậy.



