Có một tuổi hai mươi nằm lại
ng những ngày ở Thành cổ, anh vẫn viết. Viết trong ánh đèn dầu leo lét, viết giữa những khoảng lặng hiếm hoi của chiến hào. Anh viết về đồng đội, về niềm tin vào ngày hòa bình, về một đất nước sẽ đứng dậy sau khói lửa.
Có lần, một đồng đội nói nhỏ: “Nếu tôi ngã xuống…”
Chưa kịp nói hết, anh đã đặt tay lên vai bạn: “Không ai ngã xuống cả. Chúng ta còn phải giữ đất này.”
Rồi một ngày, giữa mưa bom bão đạn ác liệt, Nguyễn Văn Thạc đã ngã xuống. Không kèn trống, không lời từ biệt. Chỉ có tiếng bom vẫn vọng xa và đất trời như lặng đi trong khoảnh khắc.
Tôi đọc lại dòng cuối cùng trong nhật ký: “Dù có ngã xuống, chúng tôi vẫn tin ngày mai sẽ đến.” Một niềm tin không còn nằm trên trang giấy, mà đã hóa thành máu xương.



