Cố Nghệ sĩ nhân dân Trịnh Thịnh
Cố Nghệ sĩ nhân dân Trịnh Thịnh sinh năm 1926, tên đầy đủ của ông là Trịnh Văn Thịnh, ông là một thanh niên Hà Nội sinh ra và lớn lên trong lúc giao thời nửa phong kiến nửa thực dân đô hộ. Ngay từ nhỏ ông đã rất mê điện ảnh, người ta thường thấy cậu bé Thịnh lui tới các buổi chiếu bóng ở Hàng Da, Hàng Quạt. Lớn lên, rất ít người biết rằng, ông lại là một nhân viên ngân hàng mẫn cán làm ở ngân hàng Đông Dương (Banque L'Indochine), một lĩnh vực tưởng như chẳng liên quan gì tới các vai diễn để đời của ông sau này.
Phải tới năm 1954, khi ngân hàng Đông Dương ngừng hoạt động, người công chức ngân hàng khi ấy 27 tuổi phải tìm rất nhiều công việc để trang trải cuộc sống. Khi ấy không mấy người biết rằng ông đã từng kiếm sống bằng cách đi bán nước mía bên Bờ Hồ. Rồi tình cờ năm 1956, ông trúng tuyển trong một cuộc thi tuyển diễn viên lồng tiếng và bắt đầu tham gia vào hoạt động điện ảnh chuyên nghiệp với tư cách diễn viên lồng tiếng. Đó cũng là thời gian mà đam mê trong ông lại được khơi với việc tham gia hoạt động sân khấu với vai diễn đầu tiên là vai thầy Tú trong vở kịch Pháp Topaze.Cũng trong thời gian này, ông được đạo diễn Phạm Kỳ Nam mời tham gia vai trợ lý Liêu trong phim "Chung một dòng sông", bộ phim đầu tiên của điện ảnh cách mạng Việt Nam và cũng là phim đầu tiên của miền Bắc Việt Nam sau năm 1954. Dù không được đào tạo qua trường lớp, nhưng lối diễn tự nhiên của ông đã đưa ông tới với con đường nghệ thuật. Sau bộ phim này, Trịnh Thịnh được mời tham gia nhiều vai diễn khác như: vai thằng Bờm trong phim Thằng Bờm, ông Củng trong Vợ chồng anh Lực, người cha trong Lá ngọc cành vàng, lão thuyền chài trong Lời nguyền một dòng sông, ông chủ tịch huyện trong Thị trấn yên tĩnh, phim Vợ chồng A Phủ, Xích lô...Bộ phim "Thằng Bờm" sản xuất năm 1987 đánh dấu sự thành công của Trịnh Thịnh ở dạng vai hài. Nghệ sĩ khiến khán giả thích thú khi thể hiện nhân vật ông nội thằng Bờm. Vai diễn đem lại cho ông giải Bông Sen Vàng, hạng mục "Nam diễn viên xuất sắc" tại Liên hoan phim Việt Nam năm 1988. Năm 1992, trong phim "Lời nguyền của dòng sông", nghệ sĩ khiến người xem xúc động khi vào vai một người dân chài bị xã hội xa lánh, xua đuổi đến mức vợ chết không có chỗ chôn. Ông sống trong sự uất ức, căm hận với lời nguyền không bao giờ bước chân lên bờ.Ít người biết rằng, ông vẫn giữ thói quen chỉnh chu của một thanh niên làm ngành ngân hàng trong công việc đóng phim. Tất cả những người từng cộng tác với ông đều thấy một sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ ông khi nhập vai nhân vật. Ông thuộc lời, làm chủ nhân vật, ông diễn nhuần nhị, thoải mái từng cử chỉ, động tác của nhân vật, biểu cảm của nhân vật.Với vẻ bề ngoài và tính cách của mình, cố NSND Trịnh Thịnh thường được các đạo diễn gửi gắm vào vai những vai các cụ già nhà quê hoặc những nhân vật mang đậm dấu ấn của làng quê nông thôn Việt Nam hiền hậu, mộc mạc. Dù đóng vai chính hay phụ, chính diện hay phản diện, dù ở thời điểm nào, ông đều được ghi nhận là một nghệ sĩ lao động nghiêm túc, đầy cống hiến, hết mình vì công việc. Ở những vai diễn hài, ông cũng khá thành công nhưng cái hài trong ông thường sâu sắc, thâm thúy, khai thác triệt để đời sống tâm lý nhân vật.Về gia đình, nghệ sĩ có một đám cưới với một cô dâu vô cùng xinh đẹp, ông và bà đã cùng nhau trải qua những tháng năm thăng trầm, có nghèo khổ, có túng quẫn, có vất vả… nhưng họ luôn bên nhau, yêu thương sẻ chia và cùng nhau gánh vác, nuôi 5 con gái khôn lớn, trưởng thành. Lúc sinh thời, ông luôn nói về vợ mình đầy trìu mến, ông tự thấy mình may mắn đã gặp được bà và có bà ở bên cạnh trong cuộc đời mình. Nhắc về chồng, bà Nguyễn Thị Ngọc Khanh (vợ cố NSND Trịnh Thịnh) tự hào khoe, Trịnh Thịnh là người chồng hoàn hảo. Mấy chục năm sống cùng nhau, ông chưa hề quát tháo, cộc cằn với vợ, thậm chí không bao giờ đánh con. Khi nào giận, ông chỉ lừ mắt là các con sợ, còn khi ông nhếch mép cười, cả nhà lại cười nghiêng ngả vì điệu bộ nghiêm túc của ông.Bà còn kể, ông bà nên duyên vợ chồng không hề xuất phát từ tình yêu mà do gia đình gán ghép, giới thiệu. Lúc ấy, bà mới 20 tuổi và chưa biết rung động trước bất cứ chàng trai nào. "Hôm đám cưới, tôi còn bật khóc vì sợ", bà nói. Trong suốt thời gian sau này, nhiều khi Trịnh Thịnh mải mê với phim ảnh, không có thời gian chăm sóc 5 con gái. Một mình bà vừa làm việc vừa cho các con đi học, nấu ăn. Thời đó, bà làm ở Sở thương nghiệp, lương chỉ có 55.000 đồng. Đồng lương diễn viên của Trịnh Thịnh cũng chỉ khoảng 60.000 đồng nên cuộc sống rất chật vật. Cứ hết giờ ở cơ quan, bà lại đi làm thêm buổi tối như đan len, đan túi, nắm than, thậm chí đi khuân vác bí ở bờ sông. Bù lại quãng thời gian đói nghèo, sự thành công của Trịnh Thịnh ở các bộ phim luôn làm bà tự hào.Hơn 63 năm làm vợ chồng và có với nhau 5 cô con gái, ông bà vẫn tình cảm, mặn nồng khiến nhiều người ngưỡng mộ. Ông bà đã có lễ cưới Vàng, đã nắm tay nhau cho đến những ngày ông nằm viện và trút hơi thở cuối cùng.Cố nghệ sĩ Trịnh Thịnh về hưu năm 1989. Năm 1997, ông được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân. Ông mất vào ngày 12 tháng 4 năm 2014 tại Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội vì nhồi máu cơ tim.



