Có người đã hy sinh khi lời hứa còn dang dở. Lá thư nhuốm màu thời gian được đồng đội giữ lại, trao tận tay gia đình sau ngày đất nước hòa bình. Những dòng chữ mộc (1)
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt, một tiểu đội hành quân suốt nhiều ngày liền thiếu lương thực. Khi chỉ còn lại một nắm gạo cuối cùng, người tiểu đội trưởng đã chia đều cho cả nhóm, còn phần mình chỉ uống nước suối cầm hơi. Đêm hôm đó, một chiến sĩ trẻ bị sốt cao. Người tiểu đội trưởng đã nhường lại phần cháo loãng ít ỏi của mình cho đồng đội. Anh nói: “Còn sống là còn chiến đấu. Đồng đội mình phải sống.” Sự hy sinh thầm lặng ấy không chỉ giúp người lín
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt, một tiểu đội hành quân suốt nhiều ngày liền thiếu lương thực. Khi chỉ còn lại một nắm gạo cuối cùng, người tiểu đội trưởng đã chia đều cho cả nhóm, còn phần mình chỉ uống nước suối cầm hơi.
Đêm hôm đó, một chiến sĩ trẻ bị sốt cao. Người tiểu đội trưởng đã nhường lại phần cháo loãng ít ỏi của mình cho đồng đội. Anh nói:
“Còn sống là còn chiến đấu. Đồng đội mình phải sống.”
Sự hy sinh thầm lặng ấy không chỉ giúp người lính trẻ vượt qua cơn sốt, mà còn sưởi ấm tình đồng chí giữa bom đạn. Đó chính là phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ”: yêu thương đồng đội như anh em ruột thịt.



