Cô Nguyễn Thanh Thủy - Thân nhân liệt sĩ
Năm 1981, sau khi giải phóng thủ đô Phnôm Pênh, quân tình nguyện Việt Nam tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ và giúp nhân dân Campuchia ổn định cuộc sống.
Anh Năm – một người lính công binh quê ở Bến Tre – được phân công canh gác và sửa lại cây cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ ở tỉnh Kompong Thom.
Cây cầu này rất quan trọng, vì là con đường duy nhất để dân làng qua sông đi chợ, đi học. Mỗi ngày, anh Năm cùng đồng đội vừa sửa cầu, vừa giúp dân gùi nước, sửa nhà.
Một hôm, khi đoàn học sinh Campuchia đi qua cầu, nhóm tàn quân Khmer Đỏ bất ngờ nổ súng. Anh Năm lập tức lao ra, chắn đạn để bảo vệ lũ trẻ. Anh bị thương nặng, nhưng vẫn cố giữ cho cây cầu không sập.
Nhờ sự hy sinh của anh, những đứa trẻ an toàn. Người dân Campuchia đã gom tre, hoa rừng dựng một tấm bia nhỏ bên cầu, khắc dòng chữ bằng tiếng Khmer:
“Nơi đây, một người lính Việt Nam đã ngã xuống vì hòa bình của chúng tôi.”
Nhiều năm sau, khi đất nước yên bình, cây cầu ấy vẫn mang tên “Cầu Năm Việt” – như một biểu tượng cho tình hữu nghị và lòng hy sinh của người lính Việt Nam trên đất bạn.


